Giọng nói đột ngột xuất hiện khiến Ôn Thời Thuần lập tức cảnh giác, đại não nhanh chóng quay về trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trong khoảnh khắc ấy, người đứng trên thảm gần như căng chặt toàn thân.
Hoàn toàn tiến vào trạng thái chiến đấu.
Ánh mắt Ôn Thời Thuần quét một vòng xung quanh, vừa rồi giọng nói kia như thể đang bao trùm lấy cậu, nhưng lúc này cậu lại không thể xác định được nơi phát ra âm thanh ấy.
Nó rất gần, gần đến mức như thể đang ghé sát bên tai —— Hoặc là ở trong đầu.
Đó là thứ gì? Nó đang nói cái gì? Chủ nhân là ai?
Nơi này rất không bình thường.
Mọi thứ ở đây đều có gì đó không đúng.
Ôn Thời Thuần có thể ý thức rất rõ rằng có chuyện gì đó đã lệch khỏi quỹ đạo.
Đầu ngón tay đang cầm khung ảnh đã siết chặt đến trắng bệch.
Cậu phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Ngay khoảnh khắc cậu có suy nghĩ này, [Hệ thống] đột nhiên xuất hiện.
Như thể vừa có một thứ gì đó gắn thẳng vào đại não cậu.
Điều này khiến chuông cảnh báo trong lòng Ôn Thời Thuần không ngừng vang lên, nhưng thân thể cậu vẫn không có hành động thiếu suy nghĩ.
Giọng nói lạnh lẽo và vô cảm của hệ thống vang lên, thông báo với ký chủ của nó: [Trò chơi tiếp theo sắp bắt đầu].
Nó cũng dò hỏi Ôn Thời Thuần, lần này, cậu muốn vào phó bản với tư cách là [Người đại diện] Khu Số Mười hay là dùng thân phận [Người chơi] Khu Số Mười.
…
[Trò chơi.]
[Người chơi.]
[Phó bản.]
Khi nghe thấy những từ này, Ôn Thời Thuần thoáng sững sờ một lát.
Nhưng ngay sau đó, nhịp tim cậu đã dần ổn định lại.
Ôn Thời Thuần nhớ đến nhiệm vụ mà cấp trên đã giao cho mình, vụ án cậu đang điều tra.
Những người mất tích đó cũng từng nhắc đến “Trò chơi”, “Đi vào một thế giới khác”, “Phó bản khủng bố”, “Vòng lặp vô hạn”, “Chiều không gian cao”…
Thì ra, những lời lẽ tưởng chừng như điên rồ trong hồ sơ lại là sự thật sao?
Khoảnh khắc này, người đứng bên mép giường đã hoàn toàn khôi phục bình tĩnh.
Mà giọng nói của hệ thống cũng vang lên lần nữa, trong không gian yên tĩnh, lời nói của nó càng trở nên ngắn gọn.
Giọng điệu cũng càng cứng rắn và dứt khoát:
[Người đại diện hay người chơi?]
Giống như đang ép buộc cậu phải đưa ra lựa chọn.
Mặc dù biết mọi chuyện đang diễn ra lúc này rất có thể có liên quan đến vụ án mình đang điều tra, nhưng giờ phút này Ôn Thời Thuần vẫn biết quá ít thông tin về tình hình hiện tại.
Còn cả người đại diện…
Cậu trở thành Đại Diện của Khu Thứ Mười từ lúc nào?
“Cuộc họp trước đó là cái gì ——? Người đầu tiên nói chuyện cùng tôi đâu? Giọng nói hai người không giống nhau.”
Ôn Thời Thuần lên tiếng đối thoại với khoảng không.
Cậu không chắc câu hỏi này có hiệu quả hay không.
Giọng của hệ thống lại vang lên lần nữa: [Cậu muốn đi không?]
…
Lần thứ ba nghe thấy giọng nói này, Ôn Thời Thuần vẫn không thể thích ứng, chẳng qua…
Thứ đột nhiên xuất hiện trong não này dường như thật sự có thể giao tiếp với cậu.
Ôn Thời Thuần lại nhớ tới giọng nói trước đó.
Giọng nói đã thông báo với cậu về cuộc họp, cùng với cách gọi [Chủ nhân] cực kỳ nịnh nọt, đúng là khiến người ta… Chỉ muốn từ chối.
“Có thể không đi không?”