"Mày sợ à?" Nguyễn Công Tuấn trêu đùa, giọng pha chút kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
"Chả sợ, ngã ra đấy trước khi chết là đau đấy. Tao không sợ chết, tao chỉ sợ đau."
"Thằng chết nhát."
"Kệ tao. Lo lái cẩn thận vào, hai đứa chẳng ai đội mũ đâu."
"Lắm mồm ít thôi." Anh mạnh miệng là vậy, nhưng tay Tuấn vô thức giảm ga. Anh không muốn thừa nhận, nhưng sự lo lắng lẩn khuất trong lòng vẫn buộc hắn phải cẩn thận hơn.
"Lát nữa đá xong đi ăn không."
Nguyễn Công Tuấn chăm chú lái xe mở miệng hỏi cậu.
"Ăn gì?" Nguyễn Hữu Đình hỏi.
"Qua ăn xiên bẩn không? Có xe mới gần sân bóng mới mở, qua làm vài xiên rồi về ăn tối." Anh biết mẹ cậu không cho cậu ăn tối lung tung bên ngoài nên anh cũng chỉ rủ cậu ăn một ít rồi về ăn cơm tối.
"Nhưng tao không mang tiền." Cậu muốn ăn nhưng lại không có mang đồng nào trong người, dạo gần đây nhà cậu vấn đề tiền nong đang khá chật vật, thế nên cậu không dám xin mẹ đồng nào cả. Cậu buồn rầu, tỏ ra thất vọng vốn dĩ cậu cũng có thể kiếm được chút đỉnh từ tài xỉu nhưng cậu đã dành hết vào ăn mì tôm ở căn tin giờ chẳng còn xu nào dính túi.
"Không sao, anh mang, anh cho vay nặng lãi."
"Khỏi, tao không ăn."
Nguyễn Hữu Đình từ chối dù lòng rất muốn, cậu cũng mới biết gần đây nhưng chưa có cơ hội đi ăn ở đấy.
Nguyễn Công Tuấn cười rộ lên: "Thằng nhà nghèo."
"Nghèo kệ tao. Tao chỉ ngồi sau xe thằng giống tao."
"Thế á? Tao đang định đãi mày đấy!"
"Thật?"
Cậu giật mình, mắt mở to, vô thức nghiêng đầu qua nhìn hắn. Từ góc nhìn hẹp, chỉ thấy được một phần khuôn mặt Tuấn – nét nghiêng sắc sảo dưới ánh đèn đường, đôi mắt chăm chú vào con đường phía trước. Giữa dòng người đông đúc, chật chội, trái tim Đình chợt rung lên một nhịp nhẹ. Không ai biết rằng cậu đã thầm thích người bạn hàng xóm này từ lâu.
Sân bóng lúc này đã bước vào hiệp cuối, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
"Chặn nó lại, đừng để nó qua."
"Thằng nào lại phụ nó đi kìa."
"Sắp hết thời gian rồi, cố giữ chân nó không cho nó truyền là mình thắng đấy. Sắp có tiền rồi anh em ơi."
Mấy thằng cùng lớp cậu đang vui mừng, hò reo vì nếu họ thắng trận này sẽ không mất tiền sân mà đội thua là đội trả. Ngay lúc Nguyễn Hữu Đình không đề phòng, cậu không may bị đối thủ tác động vật lý ngay trên sân, một cú thúc bằng đầu gối thẳng vào bụng cậu. Tên đó ôm lấy đầu cậu kéo người cậu thấp xuống mà lên đòn.
“Á.”
Đình đau đớn kêu lên, cơ thể mất kiểm soát ngã xuống nền cỏ khô. Cơn đau lan ra khắp bụng, nhức nhối như bị xé toạc. Cậu co người lại, ôm chặt lấy bụng mình, môi cắn chặt đến trắng bệch.
Nguyễn Công Tuấn đằng xa thấy vậy hét lớn: "Con mẹ thằng kia, mày làm cái *** gì đấy."
Vài thằng chung đội đều là cùng lớp cũng chạy lại, sắc mặt ai cũng căng. Thằng nào thằng nấy hùng hổ chạy lại, người ướt sũng ra, mồ hôi mồ kê. Ngô Anh Tuấn từ ghế dự bị chạy ra, tay chỉ thẳng vào mặt tên đá bụng cậu: "Thằng kia, chúng mày đá bóng hay đá bụng thế hả?"
Nguyễn Công Tuấn chạy lại chỗ cậu, đỡ cậu lên đùi mình, Chu Quang Hùng bên kia lon ton ra túm áo thằng vừa huých chân vào bụng cậu.
Nguyễn Công Tuấn tức giận, mặt đỏ phừng phừng. Trước kia anh từng xin mẹ cậu cho cậu đi đá bóng cùng và hứa với cô ấy rằng sẽ không đá đến mức gây ra thương tích gì, chỉ thể thao vận động khỏe người thôi. Xong giờ hay rồi, thúc một cú vào bụng. Mặt cậu tái mét ra như thế ăn biết ăn nói thế nào. Làm người thì phải có uy tín anh giờ tụt uy tín luôn rồi.
Cậu toát mồ hôi lạnh, ăn cú đau như vậy khó mà đứng dậy được. Đám bạn cùng anh xông tới muốn đánh nhau, anh chạy lại đỡ cậu sang một bên nằm nghỉ trông cậu mặt mày nhăn hết lại, anh khẽ nhíu mày ánh mắt phóng ra xa trừng thằng vừa đá cậu.
“Ngồi yên đây, đợi tao.” Nguyễn Công Tuấn đặt cậu xuống, ánh mắt rực lên lửa giận. Hắn xoay người, lao vào kẻ vừa đánh Đình, túm cổ áo nó, mắt trừng trừng đầy sát khí.
Ai có ngờ đâu vụ ẩu đả chưa xảy ra đã có người dẹp loạn. Cả đám buộc phải rời đi trong hậm hực, mang theo nỗi tức tối chưa kịp trút hết.
"Mày đưa thằng Đình về được không?"
"Được, nó ngồi đằng sau chứ có lái xe đâu mà lo." Nguyễn Công Tuấn trông qua Nguyễn Hữu Đình nằm vật vã ở ghế dự bị, Nguyễn Công Tuấn đỡ cậu dậy đưa tay cậu quàng cổ mình, tay còn lại đỡ eo cậu cẩn thận từng bước dìu ra láng xe. Trời đã trở tối, anh đoán giờ cũng phải gần 7 giờ tối, hai bên đường cột đèn được bật lên sáng trưng, có hai bên trong đường hàng cây đã che hết ánh sáng chỉ còn lại bóng tối bủa vây, một chút thư giãn thoải mái khi đi qua đó.
"Đại ca, khoan đã. Đợi em, cho em về ké với."
Chu Quang Hùng từ xa chạy vội lại, bên miệng thở hồng hộc, mệt mỏi mà tay cúi thấp người chống chân. Anh nhíu mày, nghiêng người nhìn phía sau hắn, anh không vội mở miệng chờ cho Chu Quang Hùng thở xong. Nguyễn Hữu Đình nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên, nhìn qua đã khá hơn ban nãy đi ít nhiều.
Cậu hỏi: "Cặp ba à? Mày thích chết à?"
Anh nói thêm: "Cặp ba dễ chết hơn đi hai không mũ bảo hiểm đấy."
"Đâu có, đại ca lái cẩn thận được. Cho em quá giang một đoạn đường thôi."
Anh nhìn qua Chu Quang Hùng với ánh mắt ghét bỏ, phiền phức bên miệng còn nhếch một đoạn, ánh mắt anh khẽ đưa xuống quan sát sắc mặt cậu.
Nguyễn Công Tuấn: "Thế ban nãy mày đi với ai?"