Hai người đàn ông dừng lại, ánh mắt da^ʍ tà lập tức bị dọa đến tỉnh táo, bàn tay vừa đặt trên khuôn mặt trắng nõn của cô vội vàng thu lại.
Người phụ nữ của Cảnh Khuyết? Người phụ nữ của anh ai dám chạm vào?
Cảnh Khuyết, Diêm Vương sống của Lăng Thành, ai gặp cũng sợ! Quan trọng nhất chính là, nữ phụ ác độc như Cảnh Khê cũng sợ anh, hơn nữa... Cảnh Khuyết chính là anh trai của Cảnh Khê!
Cô ta hiểu rõ hơn ai hết, nếu chọc giận anh trai mình, thì sẽ có kết cục như thế nào!
Tần Khả Nhân đã đọc miêu tả về Cảnh Khuyết trong truyện gốc, cho dù suất diễn của anh không nhiều, nhưng chỉ cần nhắc tớ cái tên này, là có thể khiến Cảnh Khê thay đổi sắc mặt.
Quả nhiên, Cảnh Khê bị cái tên này làm kinh sợ, sắc mặt trắng bạch, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, "Cái gì? Con của Cảnh Khuyết, sao có thể?"
Tần Khả Nhân hít sâu một hơi, "Nếu cô không tin thì đưa tôi về đối chất với anh ta. Nhưng cô phải biết, nếu hại chết con của anh ta, cô sẽ có kết cục như thế nào. Em gái ruột sao? Cô nghĩ anh ta có nhận người em gái này không..."
Ánh mắt Cảnh Khê tan rã, hốt hoảng lắc đầu, "Không, không có khả năng... Sao cô có thể cùng anh tôi!"
Nhưng nếu cô không ở cùng anh trai mình, thì sao cô biết được quan hệ của cô ta và Cảnh Khuyết? Lại làm sao biết rõ Cảnh Khuyết căn bản sẽ không đối xử với cô ta như em gái !
"Có phải hay không, cô đưa tôi trở về chẳng phải sẽ biết sao?"
Tần Khả Nhân đặc biệt khẩn trương.
Phải biết rằng, anh em Cảnh gia này chính là vai ác siêu cấp trong sách! Người này còn tàn nhẫn hơn người kia, người này còn vô tình không nhận người thân hơn người kia! Mà lúc này, ánh mắt Cảnh Khê đã lộ ra sự hung ác, tựa như muốn gϊếŧ người.
Cô không muốn từ bỏ bản thân.
Nghĩ vậy, Tần Khả Nhân chỉ có thể dùng ngôn ngữ chắc nịch, tiếp tục gâysức ép.
"Nếu hôm nay tôi chết ở đây, Cảnh Khuyết sẽ khiến cô thảm hơn tôi gấp ngàn lần, đến lúc đó cô sẽ sống không bằng chết. Mà Tề Ngọc thì sao, anh ta sẽ quên tôi, sau đó sẽ sống hạnh phúc cùng người chị gái của tôi, tiện nhân Tần Diệu Nhi kia. Cô cho rằng người Tề Ngọc thích là tôi sao, thật ra, bạch nguyệt quang trong lòng anh ta là chị gái của tôi, tôi cũng chỉ là thế thân mà thôi! Chúng ta đánh nhau, cuối cùng cũng chỉ để người khác hưởng lợi mà thôi. Cảnh Khê, cô là người thông minh, không cần tôi nhắc lại cho cô chứ?"
"Hừ, Tần Diệu Nhi? Anh Tề Ngọc của tôi căn bản không để ý cô ta! Huống hồ, cô ta lớn lên không xinh đẹp bằng cô, tôi không tin chỉ bằng cô ta mà có thể uy hϊếp được tôi!"
Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng Cảnh Khê thật sự do dự, dù sao Tần Diệu Nhi thoạt nhìn ôn nhu lương thiện, đặc biệt nhu nhược đáng thương. Nghĩ lại, cô ta lại cảm thấy Tần Khả Nhân nói cũng có lý.
Người em gái này chết, vậy không phải Tần Diệu Nhi sẽ càng có lý do giả vờ đáng thương để ăn vạ ở bên cạnh Tề Ngọc sao?
Sau một lúc lâu, Cảnh Khê cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
"Tần Khả Nhân, hôm nay không hề phát sinh chuyện gì. Cánh tay kia của cô là cô tự làm gãy, không liên quan gì đến tôi, nếu cô để anh Tề Ngọc và anh trai tôi biết, tôi sẽ khiến cô chết rất thảm."
Tần Khả Nhân thật cẩn thận dùng tay vuốt ve bụng mình, ngữ khí lại không tự giác mà hơi buông lỏng, "Hiểu rõ hiểu rõ, dù sao tôi còn phải gả cho anh trai cô nữa."
Cảnh Khê liếc cô một cái, châm chọc nói, "Muốn gả cho anh trai tôi, cũng không dễ như vậy đâu."
Tần Khả Nhân đã hạ quyết tâm ôm chặt đùi Cảnh Khuyết, đương nhiên không thèm để ý đến lời châm chọc của cô ta, thong thả ung dung nói, "Cho dù không gả vào được, thì tôi cũng là mẹ của con trai anh ta."
"Một khi đã như vậy, sau này cô đừng quấn lấy anh Tề Ngọc nữa, để tôi thấy một lần tôi sẽ nói cho anh trai tôi biết cô không chung thuỷ."
"Chúc cô và Tề Ngọc bên nhau mãi mãi."
Nói giỡn, Tề Ngọc, cô mới chướng mắt anh ta.
Đúng lúc này, điện thoại của Cảnh Khê vang lên, người gọi hiện là: Cảnh Khuyết.