Không Gian Nông Nữ: Cẩu Thái Tử Chúng Ta Hoà Li Đi

Chương 4

Tô Mộc Nguyệt nhìn gương mặt tái nhợt của Bảo Nhi, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Một đứa trẻ mới bốn, năm tuổi, cha hy sinh nơi chiến trường, mẹ ruột lại định bán nó đi để đổi lấy bạc. Những biến cố liên tiếp ấy đã cướp mất sự hồn nhiên đáng có, khiến Bảo Nhi sống trong lo sợ, không một chút cảm giác an toàn.

Nàng khẽ cúi xuống, ôm chặt lấy thằng bé, mỉm cười dịu dàng:

“Được rồi! Vậy Bảo Nhi đi cùng mẫu thân nhé!”

Đôi mắt Bảo Nhi lập tức sáng bừng, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên.

“Cảm ơn mẫu thân! Mẫu thân tốt với Bảo Nhi quá!”

Nhìn dáng vẻ hớn hở ấy, lòng Tô Mộc Nguyệt chợt nhói đau. Chỉ một chút quan tâm nhỏ nhoi thôi cũng đủ khiến thằng bé hạnh phúc đến thế. Dù nguyên chủ đã đối xử tệ bạc, Bảo Nhi vẫn không hề oán trách, trong mắt chỉ có sự yêu thương và hy vọng mong manh.

Nàng bế thằng bé, chậm rãi bước vào bếp.

---

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Tô Mộc Nguyệt nhớ trong bếp có trứng gà. Nhờ tiền quân lương mà Ninh Giác gửi về hàng tháng, gia đình không đến mức túng thiếu, thậm chí còn mua được mấy mảnh ruộng. Tuy không giàu có, nhưng so với nhiều hộ dân khác trong làng, Ninh gia vẫn thuộc dạng dư dả.

Ninh Giác có một người anh trai tên Ninh Ngọc, và con trai ông ta – Ninh Hiểu Dương – chính là cháu đích tôn của Vương thị. Ngày nào Vương thị cũng nấu canh trứng cho đứa cháu này, nhưng Bảo Nhi thì chỉ biết lặng lẽ gặm bánh bột bắp, nuốt nước miếng mỗi khi thấy Hiểu Dương ăn.

Quả nhiên, Tô Mộc Nguyệt tìm thấy một rổ trứng gà được để trong góc tủ chén. Nàng lấy hai quả, giơ lên trước mặt Bảo Nhi, mỉm cười:

“Mẫu thân sẽ làm canh trứng cho con, chịu không?”

Nghe đến “canh trứng,” đôi mắt Bảo Nhi bỗng sáng rực, nhưng rồi lại cụp xuống.

“Con… con không ăn đâu. Con chỉ cần bánh bột bắp là được. Trứng để dành cho mẫu thân. Sau này Bảo Nhi lớn lên sẽ kiếm tiền.”

Lời nói ngây thơ, trưởng thành quá sớm của thằng bé khiến tim Tô Mộc Nguyệt thắt lại. Nỗi tự ti đã ăn sâu vào lòng Bảo Nhi, đâu phải chỉ vài lời dỗ dành là có thể xóa đi.

Nàng không tranh cãi, chỉ im lặng đập trứng vào bát, thêm chút nước rồi khuấy đều để chuẩn bị hấp. Chưa đầy mười phút, bát canh trứng mềm mịn đã ra lò, mùi thơm ngào ngạt quyện trong không khí. Nàng cẩn thận rắc chút muối, thả vài sợi hành lá và nhỏ vài giọt dầu mè để tăng thêm hương vị.

Khi nàng bưng bát canh đặt trước mặt Bảo Nhi, thằng bé nhìn chăm chú, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thèm thuồng. Nhưng thay vì ăn ngay, Bảo Nhi lại lắc đầu, rụt rè nói:

“Khi nào mẫu thân ăn, con mới ăn.”

Tô Mộc Nguyệt bật cười, xoa nhẹ đầu thằng bé. “Được rồi, con ngoan. Mẫu thân làm thêm bát nữa, cùng ăn với con.”

Nàng vừa quay đi lấy trứng, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh:

“Ối, canh trứng kìa! Ta muốn ăn canh trứng! Ta muốn ăn canh trứng!”

Một thân hình tròn trĩnh như quả bóng chạy ào vào bếp. Tô Mộc Nguyệt ngẩng lên, thấy đó là Ninh Hiểu Dương.

Thằng bé này trạc tuổi Bảo Nhi, nhưng do được cưng chiều quá mức, người béo núc như một cái trống lăn, mỗi bước đi đều nặng nề.

Phía sau Ninh Hiểu Dương, một phụ nữ vội vàng bước theo – Ninh Kim Thoa, em gái út của Ninh Giác. So với hai anh trai, Ninh Kim Thoa có dáng vẻ nhõng nhẽo, thường xuyên lượn lờ trong nhà mẹ đẻ, chẳng mấy khi về nhà chồng.

Thấy Tô Mộc Nguyệt đang cầm muỗng đút cho Bảo Nhi, ánh mắt Ninh Hiểu Dương lóe lên vẻ thèm thuồng. Thằng bé nhào tới, miệng kêu inh ỏi:

“Ta muốn ăn canh trứng, cho ta ăn với!”

Ninh Kim Thoa đứng một bên, không những không ngăn cản, mà còn phụ họa:

“Chị dâu, Hiểu Dương là cháu đích tôn, trẻ con thì ăn chút cũng không sao đâu. Chị làm thêm bát khác cho Bảo Nhi là được mà.”

Tô Mộc Nguyệt nhếch môi cười nhạt.

“Trứng gà của nhà này đâu thiếu, sao không tự đi làm cho cháu ngươi? Hay phải để ta hầu hạ cả hai cô cháu ngươi?”

Lời nói sắc bén ấy khiến Ninh Kim Thoa nghẹn lời. Từ trước đến nay, Tô Mộc Nguyệt chưa từng dám phản kháng, nay lại nói thẳng mặt khiến cô ta nhất thời không biết đáp trả thế nào.

Hiểu Dương thấy thế, liền giận dữ dậm chân:

“Ta là cháu đích tôn! Ta muốn ăn canh trứng của ta!”

Tô Mộc Nguyệt không thèm để ý, quay sang tiếp tục đút cho Bảo Nhi, dịu dàng nói:

“Ăn nhanh đi con, nguội mất ngon.”

Bảo Nhi lưỡng lự một chút, rồi cẩn thận cầm lấy muỗng. Cậu bé nhìn thoáng qua Hiểu Dương đang bĩu môi rồi cúi đầu ăn một miếng. Vị ngon của canh trứng khiến đôi mắt cậu sáng rỡ.

Nhìn ánh mắt tràn ngập hạnh phúc ấy, Tô Mộc Nguyệt thầm nghĩ:

“Từ nay, không ai có thể ức hϊếp Bảo Nhi nữa. Ta sẽ bảo vệ nó.”