Không Gian Nông Nữ: Cẩu Thái Tử Chúng Ta Hoà Li Đi

Chương 3

Trong ký ức hỗn loạn của Tô Mộc Nguyệt, nàng hiểu rõ rằng mối quan hệ giữa nguyên chủ, Ninh Giác và Ninh Bảo Nhi vốn đã không tốt, phần lớn là do Vương thị đứng sau âm thầm kích động. Từ khi Ninh Giác nhập ngũ, bà ta càng được thể, không ngừng xúi giục nguyên chủ đánh đập Ninh Bảo Nhi. Thậm chí, bà ta còn lấy thằng bé ra làm cớ để mỉa mai, chọc tức nguyên chủ rằng nàng không thể sinh con. Nhưng trên thực tế, giữa nguyên chủ và Ninh Giác chưa từng chung chăn gối, nói gì đến chuyện có thai?

Kết quả, mọi cơn giận dữ, uất ức của nguyên chủ chỉ biết trút xuống đầu Ninh Bảo Nhi – đứa trẻ vô tội.

“Một đôi của nợ, ăn bám mà chẳng làm được tích sự gì…”

Tiếng mắng chửi the thé của Vương thị vang lên như xát muối vào không gian vốn đã u ám. Bảo Nhi sợ hãi run lên trong vòng tay Tô Mộc Nguyệt.

Nàng siết chặt đứa trẻ, ánh mắt lạnh lẽo ngước nhìn Vương thị, giọng nói như lưỡi dao sắc lạnh:

“Ngươi thử mắng thêm một câu nữa xem!”

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Vương thị ngẩn người. Bà ta không ngờ đứa con dâu nhu nhược, dễ bắt nạt ngày nào lại dám ngang nhiên thách thức mình. Ánh mắt Tô Mộc Nguyệt phủ đầy sương lạnh, tựa hồ có dao găm trong từng tia nhìn, khiến sống lưng Vương thị thoáng lạnh toát.

Nhưng cảm giác rợn người đó lại càng làm Vương thị tức giận hơn. Bà ta đảo mắt thấy cây chổi dựng bên cửa, lập tức chụp lấy, lửa giận ngùn ngụt:

“Ta sẽ dạy dỗ lại cái thứ không biết trên dưới như ngươi!”

Bảo Nhi, đang được bao bọc trong vòng tay mẫu thân, thoáng sững sờ. Nhưng khi thấy Vương thị cầm chổi lao tới, thằng bé lập tức thoát khỏi tay Tô Mộc Nguyệt, đứng chắn trước nàng.

Dáng người nhỏ bé ấy, dù gầy gò yếu ớt, vẫn dang rộng hai tay, như muốn bảo vệ nàng khỏi mọi tổn thương. Giọng Bảo Nhi run rẩy nhưng đầy quyết tâm:

“Nãi, mọi lỗi lầm đều do Bảo Nhi! Mẫu thân bị bệnh, con lén lấy bánh bao về. Nếu muốn đánh, thì đánh con đi!”

Ánh mắt Tô Mộc Nguyệt lóe lên một tia đau xót, nhưng nàng chưa kịp phản ứng, cây chổi trong tay Vương thị đã vung lên nhắm thẳng vào Bảo Nhi. Nếu cú đánh này giáng xuống, với cơ thể yếu ớt của thằng bé, chắc chắn sẽ phải nằm liệt giường.

Nhưng Tô Mộc Nguyệt là ai? Nàng từng là một sát thủ đỉnh cao, sao có thể để một bà già nông thôn như Vương thị ra tay?

Chỉ trong tích tắc, nàng ném thẳng nửa chiếc bánh bao đang cầm vào cổ tay Vương thị. Cú đánh hiểm khiến bà ta loạng choạng, cây chổi rơi xuống đất, chính bà ta cũng ngã ngửa ra sau.

“Ai da! Con dâu đánh mẹ chồng! Ông trời ơi, nó là kẻ tâm địa độc ác, khắc chết con trai ta, bây giờ còn muốn hãm hại ta nữa!”

Vương thị ngồi bệt dưới đất, vừa hoảng hốt vừa gào khóc om sòm, tiếng kêu la làm cả căn nhà rung lên.

Tô Mộc Nguyệt hít một hơi sâu, cúi xuống đỡ Bảo Nhi, nhẹ nhàng dìu thằng bé ngồi xuống mép giường. Đoạn, nàng quay lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Vương thị:

“Khóc thêm một tiếng nữa, ta sẽ nhét cây chổi kia vào miệng ngươi đấy!”

Giọng nàng không to, nhưng từng chữ như búa bổ, khiến tiếng khóc của Vương thị lập tức nghẹn lại. Bà ta thoáng run rẩy khi chạm phải ánh mắt như băng của Tô Mộc Nguyệt.

Dù giận đến run người, Vương thị vẫn không dám tiếp tục làm loạn. Bà ta lẩm bẩm vài câu yếu ớt:

“Cứ đợi đấy, hôm nay ta không tin là không trị được ngươi!”

Nói rồi, bà ta luống cuống đứng dậy, hậm hực chạy biến khỏi phòng, vừa đi vừa nguyền rủa.

Nhìn theo dáng vẻ hớt hải của Vương thị, ánh mắt Bảo Nhi thoáng qua sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành mừng rỡ. Thằng bé nhìn Tô Mộc Nguyệt như thể không tin nổi.

Tô Mộc Nguyệt cúi xuống, ánh mắt dừng lại nơi mẩu bánh bao bị Vương thị dẫm nát dưới sàn. Miếng bánh vốn nhỏ bé giờ không thể ăn được nữa. Nhưng nàng không còn thời gian để than vãn, vì Bảo Nhi vẫn đang sốt, cần thứ gì đó lót dạ, và bản thân nàng cũng đói lả từ khi xuyên không đến đây.

Nàng vỗ nhẹ vai thằng bé, dịu dàng nói:

“Bảo Nhi, con ở yên đây. Mẫu thân đi tìm chút đồ ăn.”

Đôi tay nhỏ bé của Bảo Nhi bất ngờ níu chặt lấy tay nàng, run rẩy:

“Bảo Nhi sợ lắm… Mẫu thân đừng bỏ rơi Bảo Nhi!”

Tiếng nói run run đầy sợ hãi khiến trái tim Tô Mộc Nguyệt nhói lên. Nàng cúi xuống, xoa nhẹ đầu cậu bé:

“Mẫu thân không bỏ con đâu. Đợi mẫu thân một chút, con ngoan nhé.”