Trọng Sinh Thành Vị Hôn Phu Của Nam Phụ Hắc Hóa

Chương 2: Khinh chủ

“Ta không buồn, chỉ là đang tiếp nhận một số chuyện.” Quý Hàn Uyên thu hồi suy nghĩ, giữ nụ cười trên môi. Nhưng sâu trong ánh mắt, tình cảm dành cho Khúc Ninh cùng mối hận đối với ai đó đang đan xen, dữ dội đến mức không thể lắng dịu.

“Chuyện gì?” Quý Hàn Vũ khó hiểu, vẫn không giấu được vẻ lo lắng khi nhìn hắn.

Đại ca luôn như vậy, rõ ràng trong lòng không vui, nhưng cứ phải tỏ ra bình thản, làm người ta không khỏi lo lắng.

Quý Hàn Uyên hiểu đệ đệ như lòng bàn tay, chỉ cần liếc qua đã đoán được trong đầu Quý Hàn Vũ đang nghĩ gì. Hắn cười nhẹ, nhỏ giọng nói: “Tối qua, trong giấc mơ, ta gặp một vị tiên nhân. Người truyền dạy cho ta cách khai thông gân mạch, giúp ta có thể tu luyện linh lực.”

“Thật sao?!” Quý Hàn Vũ tròn xoe mắt, vừa kinh ngạc vừa mong chờ, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

“Đương nhiên là thật.” Quý Hàn Uyên gật đầu chắc nịch. Để Quý Hàn Vũ tin hơn, hắn tỏ ra vô cùng nghiêm túc: “Tiên nhân nói rằng chỉ cần làm theo phương pháp người dạy, ta có thể đả thông gân mạch và từ đó bước vào con đường tu luyện linh lực!”

Nói đến đây, hắn không giấu được sự phấn khích. Phương pháp này, kiếp trước mẫu thân và Hàn Vũ đã tình cờ có được. Nó thực sự hữu dụng, chỉ tiếc rằng khi ấy vừa tấn cấp trở thành Linh Sư hắn đã bị kẻ khác ám toán, chẳng những không kịp phát huy thực lực mà còn mất mạng. Mẫu thân và Hàn Vũ cũng vì thế mà chịu cảnh bi thảm.

Quý Hàn Vũ có chút lo lắng rằng những gì trong mơ có thể quá mơ hồ, không đáng tin. Nhưng nhìn thấy ánh mắt khi sáng rực, khi lại thoáng tối đi của huynh trưởng, cậu quyết định gạt bỏ nghi ngờ.

“Dù thế nào, thử một lần cũng không thiệt hại gì.”

“Ca, tiên nhân đã chỉ dạy thế nào?” Quý Hàn Vũ hỏi.

Nhìn đệ đệ – người đã sớm ép mình trưởng thành, gần như dốc hết mọi thứ vì hắn, Quý Hàn Uyên không định giấu giếm. Nhưng khi hắn chuẩn bị mở lời, từ ngoài cửa vang lên một giọng nói kiêu ngạo: “Hàn Uyên thiếu gia, gia chủ gọi ngươi đến chính đường!”

Quý Hàn Uyên và Quý Hàn Vũ liếc nhau. Một ánh mắt bình thản, một ánh mắt vừa bất mãn vừa lo lắng, nhưng không ai lên tiếng.

Ngoài cửa, gã sai vặt không thấy ai đáp lại, liền giở giọng mỉa mai: “Hàn Uyên thiếu gia, gia chủ cũng là vì lo cho ngươi. Người ngươi sắp kết hôn là thiếu gia Khúc gia, bao người mong mà không được. Ngươi mau đi đi, đừng để gia chủ sốt ruột chờ!”

“Hàn Uyên thiếu gia? Nếu ngươi không ra, ta sẽ vào đấy!”

Quý gia, từ trên xuống dưới, ngoài mẫu thân, Hàn Vũ và Hàm Liễu, ai cũng sống hai mặt, luôn tuỳ người mà đổi sắc thái đối đãi.

Gã sai vặt ngoài cửa rõ ràng biết mẫu thân đã ra ngoài, lại nghĩ rằng Hàn Vũ đang bận tu luyện trong phòng, không biết rằng cậu bé vì lo cho huynh trưởng nên mới quay lại, nên mới dám nói năng như vậy.

Kiếp trước, vào lúc này, vì tâm trạng nặng nề, Quý Hàn Uyên không để ý đến Hàn Vũ. Dù Hàn Vũ đã cố an ủi vài câu, nhưng thấy hắn không đáp, cậu bé đành lặng lẽ rời đi để tiếp tục tu luyện.

Chỉ khi có tu vi cao thâm, mới có thể sớm tìm ra cách khơi thông gân mạch, giúp huynh trưởng bước chân vào con đường Tu Linh.

Vì thế, kiếp trước cậu đã bỏ qua thái độ châm chọc của tên gã sai vặt kia. Nhưng bây giờ thì khác…

Có kẻ sắp phải trả giá.

Quý Hàn Uyên thầm cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng.

Đúng như hắn đoán, Quý Hàn Vũ nghe thấy thì lập tức sắc mặt tối sầm. Cậu quay người mở cửa, nhìn tên gã sai vặt đang định bước vào, lớn tiếng mắng: “Đồ hạ nhân vô lễ, dám khinh thường chủ nhân! Ai cho ngươi cái quyền chỉ trỏ đại ca của ta? Còn muốn tự tiện xông vào phòng huynh trưởng? Là vì nghĩ bổn thiếu gia đã chết, hay ngươi cho rằng mẫu thân ta – một Linh Sư tam cấp – không đủ đáng sợ?”

Tên gã sai vặt tái mặt, lắp bắp nói: “Hàn Vũ thiếu gia, ngài… sao lại ở đây?”

Gã vốn nghĩ Quý Hàn Vũ giờ này chắc chắn đang khổ luyện trong phòng tu luyện, không ngờ lại xuất hiện ở đây.

“Ta không thể ở đây thì làm sao?” Quý Hàn Vũ nheo mắt, vẻ nghiêm nghị toát lên dù tuổi còn nhỏ: “Ta không ở đây, ngươi liền dám khi dễ đại ca ta đến vậy sao?”

Cơn giận trong lòng Quý Hàn Vũ dâng trào. Ba năm trước, khi được phát hiện có thủy thổ song linh căn, cậu đã quyết tâm khổ luyện mỗi ngày để có sức mạnh bảo vệ gia đình.

Cậu luôn nghĩ, dù cha không rõ tung tích, với thực lực của mẹ – một Linh Sư tam cấp và sự nỗ lực của mình, chắc chắn cậu có thể bảo vệ đại ca thật tốt. Nhưng hôm nay, cậu đã chứng kiến gì?

Một tên gã sai vặt tầm thường, chỉ biết luyện chút võ công thế tục, lại dám buông lời mỉa mai huynh trưởng của cậu, thậm chí tự ý xông vào phòng mà không được cho phép.

Nực cười! Thật nực cười!

“Hàn Vũ thiếu gia, tiểu nhân nào dám khi dễ Hàn Uyên thiếu gia.” Tên gã sai vặt cúi đầu biện bạch, giọng run run, “Chỉ vì gia chủ thúc giục gấp quá, tiểu nhân mới nóng nảy chút, mong thiếu gia rộng lượng tha thứ!”

“Còn dám chối cãi!” Quý Hàn Vũ quát, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi tự vả vào mặt, hay muốn ta tự tay xử lý?”

Tên gã sai vặt run rẩy, định quỳ xuống cầu xin tha thứ thì Quý Hàn Uyên bước ra, mỉm cười nói: “A Vũ, để hắn tự vả đi. Tay ngươi không đáng bị bẩn vì kẻ như vậy.”

Quý Hàn Vũ hơi ngạc nhiên, sau đó bật cười, ánh mắt thoáng vẻ thích thú: “Nghe lời đại ca!”

Tên gã sai vặt sững sờ, không tin nổi vào tai mình. Gã không ngờ Quý Hàn Uyên, người luôn tỏ ra ôn hòa, lại có thể nói ra những lời này.

Quý Hàn Uyên vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhìn thẳng vào mắt gã.

Kiếp trước, chính vì hắn quá hiền lành, không muốn để mẹ và em trai bận lòng vì những chuyện vặt vãnh, mà bọn hạ nhân không hề kiêng nể. Chúng chẳng ngại chế nhạo hắn là kẻ vô dụng, thậm chí bày đủ trò để làm nhục hắn.

Nhưng kiếp này thì khác.

Lần sống lại này, hắn quyết định sống theo cách mình muốn. Nhún nhường hay tốt bụng quá mức chẳng cứu được chính hắn, chẳng bảo vệ được mẹ và em trai, lại càng không thể…

Cứu được Khúc Ninh.