“Ca, huynh đừng buồn quá. Chẳng qua chỉ là một vị hôn thê dùng để xung hỉ thôi. Sau này cưới vào, sủng ái hay không chẳng phải đều do huynh quyết định? Nếu thật sự không thích, cứ để y ở hậu viện, cho ăn cơm, cấp chút tài nguyên tu luyện là đủ, cũng chẳng ai vì thế mà làm khó dễ huynh.”
Quý Hàn Uyên vừa lấy lại ý thức, liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ vang lên bên tai. Hắn nhất thời cảm thấy bàng hoàng.
Hắn mở mắt, nhìn thấy bên giường là một cậu bé khoảng mười tuổi. Cậu nhóc mũm mĩm, mặt tròn trịa, mặc bộ đồ đỏ thẫm, trông chẳng khác nào đứa trẻ may mắn được vẽ trên tranh Tết, vừa đáng yêu vừa làm người ta vui mắt.
Dù chỉ là một đứa trẻ, nhưng lúc này cậu lại nghiêm mặt, dáng đứng thẳng tắp, hai tay chắp sau lưng, trông hệt như một tiểu đại nhân.
Đây chính là đệ đệ nhỏ hơn hắn hai tuổi – Quý Hàn Vũ.
Thấy hắn tỉnh lại, Quý Hàn Vũ khẽ thở phào, sau đó tiếp tục nói: “Ca, huynh đừng trách ta nhiều lời. Hôn sự này đã được định rồi. Mẫu thân cũng đã cầu xin gia gia, nhưng gia gia đã quyết ý, mẫu thân không thể làm chủ được. Huynh có giận dỗi thì cũng chỉ khiến mẫu thân thêm đau lòng thôi.”
Quý Hàn Uyên lắng nghe giọng nói quen thuộc nhưng tựa như vọng qua núi sông xa xôi ấy. Hắn đưa tay nhéo mạnh vào người mình dưới lớp chăn.
Cơn đau nhói từ tim lan khắp người. Nhưng thay vì khó chịu, hắn lại vừa mừng vừa sợ. Hắn bật dậy, ôm chặt Quý Hàn Vũ vào lòng.
Cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại, ấm áp của đứa trẻ mười tuổi, cùng mùi sữa thoang thoảng, khiến linh hồn đã phiêu bạt ngàn năm của hắn cuối cùng cũng cảm thấy an ổn đôi chút.
Thật tốt quá. Hàn Vũ còn sống, mẫu thân cũng còn sống… Khúc Ninh, hẳn cũng còn sống.
Khi Quý Hàn Uyên đang mải đắm chìm trong cảm xúc ngổn ngang, thì cậu bé trong lòng đột ngột đẩy mạnh hắn ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Hàn Vũ đỏ bừng, đôi mắt đen láy trừng hắn, lắp bắp nói: “Ca, huynh… huynh đừng làm loạn! Ta đã là người lớn rồi, không thể để ôm như thế nữa!”
Đúng là dáng vẻ y như trong trí nhớ.
Quý Hàn Uyên nhìn khuôn mặt tròn trĩnh của Quý Hàn Vũ, thấy cậu nhóc nghiêm túc tuyên bố mình đã là người lớn, không nhịn được đưa tay nhéo nhẹ má cậu, cười trêu: “Mới mười tuổi, lông tơ còn chưa mọc đủ, làm gì mà đòi làm người lớn?”
“Mười tuổi không còn nhỏ nữa, vài năm nữa là có thể cưới vợ!” Quý Hàn Vũ nghiêm mặt đáp, nhưng trong lòng thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đại ca vẫn là đại ca ngày trước, không bị thứ gì đó không sạch sẽ mê hoặc hay hủy hoại.
Quý Hàn Uyên không biết những suy nghĩ trong đầu cậu em nhỏ, tiếp tục trêu chọc: “Mới mười tuổi mà đã nghĩ đến chuyện cưới vợ, có thấy xấu hổ không?”
“Chỉ… chỉ là ví dụ thôi!” Quý Hàn Vũ đỏ bừng mặt, cố nghiêm nghị: “Ca, huynh nghiêm túc chút đi!”
“Được rồi, được rồi, nghiêm túc, nghiêm túc!” Quý Hàn Uyên cười, nhéo thêm hai cái nữa vào má cậu nhóc rồi mới tiếc nuối thu tay lại. Hắn hỏi: “Ngươi vừa nói chuyện hôn sự của ta đã được định đoạt?”
“Đúng vậy, gia gia quyết định, nói là để xung hỉ. Nhưng mẫu thân cảm thấy không đơn giản như vậy. Huynh chỉ là thân thể không tốt, đâu phải…”
Quý Hàn Vũ ngừng lại, không nói tiếp những lời không may, chỉ nhíu mày nói: “Mẫu thân không muốn để chuyện này làm bẩn danh tiếng, đã đi cầu xin gia gia thu hồi mệnh lệnh, nhưng bị gia gia mắng thậm tệ. Giờ mẫu thân đã vào rừng Trường Trạch săn thú để hạ hỏa.”
Quý Hàn Uyên bật cười, mẫu thân của họ đúng là không giống người thường. Ngay cả cách hả giận cũng phải mạnh mẽ như vậy.
Nhưng chính sự mạnh mẽ đó mới giúp bà có thể bảo vệ được anh em họ. Nếu không phải…
Ánh mắt Quý Hàn Uyên chợt lạnh, nhưng hắn nhanh chóng nhắm mắt, che giấu đi sự sắc bén cùng hận ý trong lòng.
“Ca, huynh đừng buồn nữa.” Quý Hàn Vũ thấy vậy, tưởng rằng hắn lại đau lòng, liền an ủi: “Ta đã hỏi thăm rồi. Khúc Ninh chỉ là con của vợ lẽ nhà họ Khúc, không được cưng chiều, dung mạo cũng bình thường, thiên phú tu luyện chẳng có gì nổi bật. Năm năm tu luyện mới miễn cưỡng dẫn khí nhập thể, vài năm sau chắc cũng không khá hơn là bao. Gả về đây chắc chắn không thể bắt nạt huynh.”
Nếu huynh thật sự không thích, cứ phân cho y một sân riêng, lo đầy đủ ăn uống và tài nguyên tu luyện. Người khác cũng không có cớ để trách cứ.”
Quý Hàn Uyên nghe vậy, trong lòng không khỏi chua xót.
Hắn không buồn vì bản thân, mà là vì Khúc Ninh.
Dù ở kiếp trước hay kiếp này, hắn chưa từng đau lòng vì Khúc Ninh là vị hôn thê của mình. Hàn Vũ nghĩ vậy chỉ vì trước đây hắn luôn cười cợt, nhưng khi biết tin đính hôn lại đột nhiên nằm liệt giường, không ăn không uống, hành vi khác hẳn bình thường.
Thực tế, điều khiến hắn đau lòng không phải vì Khúc Ninh, mà là vì hắn sinh ra đã bị tắc nghẽn kinh mạch, không thể tu luyện linh lực. Chính điều này khiến hắn không thể chống lại những người muốn chèn ép mình, còn làm liên lụy đến mẫu thân và đệ đệ.
Hắn hận chính mình bất tài, cũng hận Thiên Đạo bất công. Rõ ràng đã cho hắn đơn linh căn, nhưng lại không cho hắn khả năng tu luyện, biến hắn thành một phế nhân.
Dĩ nhiên, dù hắn không ghét Khúc Ninh, nhưng đúng như lời Hàn Vũ, hắn cũng chẳng định sẽ quan tâm đến y sau khi cưới. Lúc trước hắn đã nghĩ, cưới vào rồi thì cứ để y sống trong lạnh nhạt.
Mà Khúc Ninh, lại ngốc nghếch đến mức lặn lội lên chùa, vì hắn mà thắp mười năm đèn trường minh.
Có lẽ chính vì tấm lòng chân thành ấy mà kiếp trước, sau khi hắn bị hại chết, linh hồn không tan biến, mà hóa thành một sợi tóc đen trên đầu Khúc Ninh. Hắn đã cùng người ngốc ấy trải qua cuộc đời trắc trở, thăng trầm suốt ngàn năm.