Bị Bệnh Tâm Thần Nhưng Đã Khóa San Giá Trị

Chương 2: Không cho cô đi làm

“A…Dì.. Dì Hách…”

Trong giọng nói biến điệu của Nam Hân, người phụ nữ cúi người xuống, hai má hóp sâu, gương mặt u tối đột ngột chiếm trọn tầm nhìn của cô.

Khoảng cách gần sát đến mức khiến cô có thể thấy rõ những đốm đỏ tím chi chít trên khuôn mặt đó. Một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến cô liên tưởng đến bãi rác ven đường từng đi qua.

“Bảo… bối…”

Đầu lưỡi cứng đờ của người phụ nữ đó nhả ra hai chữ, đồng thời đưa tay ra trước.

Đôi tay đó trắng bệch tái xanh, gốc móng tay thẫm màu biến đen kịt, mép móng tay sắc bén như lưỡi dao.

Nam Hân theo phản xạ lùi về sau tránh né, va vào trên người Sầm Vưu Vưu, suýt nữa ngã ngửa. Nhưng Sầm Vưu Vưu đứng bật dậy, nắm lấy tay người phụ nữ, trách móc: “Mẹ, sao mẹ đột ngột xuất hiện thế? Con còn chưa nói chuyện với Nam Hân xong.”

Người phụ nữ với đôi mắt phủ một tầng sương trắng nhìn chằm chằm vào Nam Hân, chậm rãi nói từng chữ: “Bảo bối, trời sắp tối rồi. Chúng ta phải về nhà thôi.”

Sầm Vưu Vưu than thở: “Bây giờ mới năm giờ, ít nhất phải bảy giờ trời mới tối mà.”

Thấy mẹ cô không dao động gì, cô chỉ có thể đứng dậy, tạm biệt Nam Hân vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra: “Mình về trước nhé. Hẹn lần sau gặp.”

Nam Hân: “…”

Nam Hân trơ mắt nhìn theo bóng dáng hai mẹ con khoác tay nhau bước ra khỏi tiệm bánh ngọt, người thiếu nữ có mái tóc ngắn xoăn nhẹ đi bên cạnh người mẹ đoan trang, dịu dàng trên con phố rực rỡ ánh nắng. Cảnh tượng ấy hòa hợp và đẹp đẽ đến lạ thường.

Ánh nắng mặt trời lại chiếu vào trong tiệm bánh ngọt, một tia sáng chiếu lên người Nam Hân, nhưng luồng ánh sáng vàng cam ấy không sao xua tan được cái lạnh thấu xương. Cô lấy điện thoại ra, ‘cạch cạch’ gõ nhanh tin nhắn gửi cho Sầm Vưu Vưu:

【Chuyện gì vậy? Dì ấy vẫn luôn ở đây à?】

Điện thoại rung lên, tin nhắn trả lời từ Sầm Vưu Vưu đến ngay lập tức:

【Mẹ không yên tâm để mình ra ngoài một mình, nhất định đòi đi theo. Không chỉ có vậy, mẹ còn bắt mình từ bỏ cơ hội phỏng vấn, không cho mình đi làm, ép mình làm người Kenni. Cứu mình với! Ba mình cũng đồng ý, đúng là điên rồi.】

*Người Kenni: tiếng Anh: NEET, (viết tắt của “Not in Education, Employment, or Training, dịch nghĩa: không học vấn, không việc làm, không đào tạo) là thuật ngữ chỉ một người vừa thất nghiệp vừa không đi học hoặc được dạy nghề. Việc phân loại một người là NEET lần đầu tiên được sử dụng ở Anh, nhưng việc sử dụng nó đã lan sang các quốc gia và khu vực khác.