Vương Gia Tàn Tật Đã Đứng Dậy Rồi!

Chương 2: Ứng viên sáng giá

Thế nên, Diêu Hoàng đành lẻ loi vào cung. Ở nơi quy củ như vậy, nàng cũng không dám kiếm chuyện. Trong suốt một tháng trời học tập lễ nghi và bị soi xét phẩm hạnh, Diêu Hoàng đã tìm đủ mọi cách, thực hiện ba lần thử thách không gây tổn hại gì nhưng đủ để chứng tỏ mình "không thích hợp làm vương phi hay trắc phi".

Lần đầu tiên, nàng mạnh dạn đề nghị với Phương ma ma:

“Một bát cơm không đủ ăn, mỗi bữa có thể thêm một bát nữa không ạ?”

Lúc ấy, trong ba trăm tú nữ sơ tuyển, chỉ có duy nhất nàng đưa ra yêu cầu như vậy.

Diêu Hoàng vẫn nhớ rõ tiếng cười khúc khích xung quanh, nhưng Phương ma ma lại chỉ lạnh lùng quan sát nàng từ đầu đến chân, sau đó đồng ý!

Lần thứ hai, bị những ngày như bị cấm túc làm cho bức bối, nàng nhân lúc buồn chán liền ra sân đánh quyền.

Cha nàng là võ tướng, sở trường đao thương, lúc dạy ca ca, nàng tò mò học lỏm, thành ra cũng nắm được một số chiêu cơ bản. Tiếc rằng trong Trữ Tú Các không có đao thương, nàng chỉ có thể đánh quyền không.

Các tú nữ bị hành động này dọa đến kinh ngạc. Cung nữ lập tức mời Phương ma ma tới.

“Mới nãy ngươi làm gì vậy?” Phương mama nhíu mày hỏi.

Diêu Hoàng vô tội đáp:

“Gần đây hình như ta thấy mình hơi béo lên, vận động để gầy bớt đi ạ.”

Phương ma ma đánh giá dáng người nàng, gật đầu đồng tình:

“Bây giờ như này là vừa đẹp, không nên béo thêm. Nhưng đánh quyền dễ làm người khác bị thương, từ mai bớt một bát cơm đi.”

Diêu Hoàng: “….”

Các tú nữ khác nếu phạm sai sót khiến Phương ma ma không hài lòng, sẽ bị đuổi ra cung ngay, không được biện bạch hay sửa sai. Vậy mà đến lượt nàng, lại bị xử lý nhẹ nhàng đến khó hiểu.

Khi số tú nữ chỉ còn lại một trăm người, Diêu Hoàng bắt đầu dậy muộn, ngày nào cũng là người tới trễ nhất.

Phương ma ma lần này gọi riêng nàng ra, nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Ăn được ngủ được là phúc, đến muộn không sao. Nhưng đừng bao giờ để bị trễ, kẻo người ta nghĩ ngươi cố ý chán ghét hoàng gia, tự làm mình rớt khỏi tuyển tú. Tin đồn truyền đến tai quý nhân, nhà ngươi sẽ bị vạ lây với tội danh bất kính.”

Phương mụ mụ coi Diêu Hoàng là một ứng viên sáng giá. Nếu là người khác, bà sẵn sàng đuổi thẳng tay, nhưng với Diêu Hoàng, bà luôn tìm cách châm chước.

Lời nhắc nhở ấy khiến Diêu Hoàng dập tắt hoàn toàn hy vọng được đánh rớt nhờ những trò tiểu xảo.Trong Trữ Tú Các, các tú nữ hầu như lúc nào cũng sống dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương ma ma, cung nhân. Chỉ một hành động vô ý hay lời nói không cẩn thận cũng có thể trở thành lý do khiến họ bị đuổi, mất cơ hội bước chân vào vòng vinh hoa.

Vì vậy, mỗi lần đối thoại, ai nấy đều dè dặt, giới thiệu bản thân hết sức khiêm nhường, còn khi nhận xét về người khác thì toàn là những lời ca tụng.

Diêu Hoàng không ưa nghe cũng chẳng thích nói mấy lời khách sáo lặp đi lặp lại ấy. Đa phần nàng chỉ thích ở một mình trong phòng, ngồi lâu thì ra sân đi dạo. Người nàng thân nhất chỉ có Trần Doanh.

Trần Doanh là con gái một huyện lệnh nhỏ miền Tây Nam, tính tình rụt rè, khi mới phân vào cùng phòng với Diêu Hoàng, thậm chí còn không dám bắt chuyện với nàng. Nhưng khi thấy Diêu Hoàng dám đòi thêm cơm, dám ngủ nướng, Trần Doanh không biết vì sao lại cảm thấy Diêu Hoàng dễ gần hơn, thi thoảng còn tìm nàng để chia sẻ đôi ba lời tâm sự, lúc thì nhớ nhà, khi thì lo cho tương lai.

---

Hoàng hôn, sau bữa cơm tối, các tú nữ lục tục quay về phòng. Diêu Hoàng vẫn thong thả đi dạo trong sân để tiêu thực.

Đi được ba vòng, Trần Doanh với vẻ mặt đầy tâm sự bước tới.

Diêu Hoàng hiểu ý, chọn một góc khuất, ít bị người khác nghe trộm nhất, đợi Trần Doanh tới gần thì chủ động hỏi nhỏ:

“Có chuyện gì thế?”

Trần Doanh khẽ đáp, giọng rất thấp:

“Ban ngày ta nghe có người nhắc đến ba vị vương gia rồi.”

Nàng xuất thân ở nơi xa xôi, bình thường không có cơ hội nghe về chuyện của vương gia, đến kinh thành lại bị cấm bàn luận chuyện quý nhân, nên tới hôm nay mới được nghe các tiểu thư danh giá trong nhóm mạo hiểm nói đôi câu.

Diêu Hoàng sinh ở kinh thành, tuy phụ thân chỉ là một bách hộ lục phẩm, trong bốn đại doanh ở ngoại thành có tới hai nghìn người cùng chức, nhưng nhờ địa lợi, nàng vẫn biết đôi chút về các hoàng tử.