Mạt Thế: Khởi Đầu Lại Từ Đào Thoát

Chương 2: Giành Giật Từng Giây

“Tạ Ngưng.” Khoảnh khắc Hạ Chi xoay người lại, liền thấy một khuôn mặt đầy thịt của tang thi đánh về phía mình.

Không chờ cô ấy hoa dung thất sắc kêu lên thảm thiết, thì Tạ Ngưng đã chạy như bay đến, dùng một rìu chém đứt cái ót của tang thi.

Vừa mau vừa chuẩn lại tàn độc, trực tiếp chém con tang thi kia ngã lăn xuống đất.

Hạ Chi có thể nghe được rõ ràng tiếng tim đập “thình thịch, thình thịch” truyền tới từ trong ngực mình, phảng phất như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực.

“Rìu này của cậu lấy từ đâu vậy?” Hạ Chi chạy chậm đi theo phía sau Tạ Ngưng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Thấy Tạ Ngưng không để ý tới mình, liền tiếp tục nói: “Vừa nãy mới có thông báo, những người sống sót đều phải đến tập hợp tại nhà ăn lớn.”

“Chúng ta đi đến nhà ăn đối diện đi.” Hạ Chi nắm chặt lấy cánh tay Tạ Ngưng.

Người sau lắc lắc cái đầu đã nóng đến mức muốn ngất đi: “Hạ Chi, cậu mới vừa giúp tôi, tôi cho cậu một lời khuyên. Có thể đi thì nên cố gắng mà đi, không nên tiếp tục ở lại vườn trường.”

“Tang thi mới đầu không đáng sợ, tốc độ chúng rất chậm. Chỉ cần chạy trốn thật nhanh, thì tang thi căn bản không chạm được đến nửa sợi lông của chúng ta.”

“Nên dựa vào cơ hội này mà lao ra đi, rời khỏi nơi dày đặc người này mới phải.”

Hạ Chi sửng sốt, còn định tiến lên muốn nắm tay cô: “Tạ Ngưng, cậu không định đi cùng chúng tớ sao?”

Tạ Ngưng rụt tay lại, lui về sau mấy bước, nặng nề lắc đầu: “Còn dám đi cùng tôi à? Cậu không sợ tôi cũng giống như mấy người bạn học lúc trước, sốt cao xong liền bắt đầu cắn người à?”

“Có lẽ, tôi cũng không có thức tỉnh dị năng đâu?”

Quả nhiên Hạ Chi liền bị dọa sợ, mấy cô gái đi theo càng là mau chóng ngừng bước, mặt đầy hoảng sợ nhìn chằm chằm Tạ Ngưng.

Tạ Ngưng không nói nữa, xoay người liền đi xuống lầu.

Tuy rằng trước mắt đã là một mảnh mơ hồ, nhưng tạm thời đầu óc vẫn còn xem như tỉnh táo.

Cô biết rằng mình sẽ không biến thành tang thi, đây thật sự là dấu hiệu thức tỉnh dị năng.

Nhưng có phải là thời gian của lần thức tỉnh dị năng này là hơi dài rồi không, đến bây giờ mà vẫn còn sốt?

Tuy rằng không hiểu được vì sao mình lại có thể quay về, nhưng trước mắt vẫn còn việc quan trọng đang đợi cô đi xử lý.

Cô muốn chạy tới tiểu khu Thụy Hoa cứu người, ngay lập tức!

Lúc này cửa kính ở hành lang bên dưới đều đã dính đầy vết máu đỏ sậm, còn có một ít mảnh vỡ của nội tạng, chậm rãi trượt xuống mặt kính.

Tạ Ngưng nhanh chóng lao xuống lầu, làm như không thấy mấy thứ đó mà chạy đi.

Theo ký ức, cô chạy về phía bãi đỗ xe, nhanh chóng dùng rìu chữa cháy giải quyết mấy con tang thi đang lắc lư trên đường.

Thực mau, Tạ Ngưng đã nhặt được một chiếc xe thương vụ bảy chỗ.

Cô mau chóng xử lý con tang thi ở trên ghế điều khiển, rồi lái xe chạy như điên về hướng tiểu khu Thụy Hoa.

Xe thương vụ cán qua mấy con tang thi, xóc nảy vọt tới cửa lớn phía đông.

Lúc này, tiếng la khóc, âm thanh cắn xé nhau đan chéo vang lên ở cổng trường, mùi máu tươi hỗn loạn và đặc sệt khiến nơi này giống hệt như luyện ngục nhân gian .

Đầu óc Tạ Ngưng nặng nề, không nhịn được mà liếc nhìn lại một cái.

Ở cửa có mấy trăm người, chạy bò té ngã hay vật lộn gì cũng có.

Một khu trường đại học đang yên ổn, bây giờ đã thành nhạc viên cuồng hoang của tang thi rồi.

Tạ Ngưng chớp mắt, hít thở sâu một hơi rồi dẫm mạnh chân ga, rốt cuộc cũng lái xe lao ra khỏi trường học.

Đường này thật sự không dễ đi, khoảng cách đến tiểu khu Thụy Hoa vốn chỉ mất có hai mươi phút, nhưng trên đường, Tạ Ngưng phải thay đổi qua rất nhiều đường vòng.

Nguyên nhân chủ yếu đều là do xe cộ đỗ tứ tung ngang dọc khắp các mặt đường.

Bốn mươi phút sau đến tiểu khu Thụy Hoa, đầu Tạ Ngưng càng thêm choáng váng nặng nề.

Chính bản thân cô cũng có cảm giác mình đang không ổn.

Dựa theo phát triển đời trước, thì hiện tại dị năng của cô đã hoàn toàn thức tỉnh, người không còn sốt mới đúng.

Tạ Ngưng xuống xe, một rìu chém bay hai con tang thi đang nghênh diện đánh tới, tay nắm rìu của cô hơi hơi căng lại.