Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê

Chương 2: Kính Thiên Đạo

Nhưng ở trong mắt những người xung quanh, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Đế Nhan Ca để lộ cảm xúc khác trước mặt bọn họ.

Trong mắt bọn họ, đây chính là minh chứng nàng đang chột dạ.

“Đế Nhan Ca, ngươi đừng nghĩ rằng chỉ cần một câu quên mất của ngươi là có thể xoá sạch mọi tội ác tày trời mà ngươi đã gây ra.”

Long Viêm Triệt chán ghét nhìn Đế Nhan Ca, hận không thể xé xác nàng ra ngay lập tức, đồng thời hắn ta cũng thúc giục Lạc Tử Ngâm ở bên cạnh.

“Lạc Tử Ngâm, đừng nhiều lời nữa, mau ra tay đi.”

Giọng nói của Long Viêm Triệt ngay lập tức thu hút sự chú ý của Đế Nhan Ca.

Mái tóc dài màu vàng kim, gương mặt tuấn mỹ khiến nàng liếc một cái là có thể nhìn thấy.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt khẽ lay động, rồi dùng tay ước lượng chiều dài.

“Long Long, nhớ năm đó ngươi chỉ nhỏ bằng chừng này, mảnh khảnh nhìn như một con rắn, ngươi còn tự nói ngươi là một tên phế vật trong tộc Bán Long Nhân. Khi đó ngươi còn nói, sau này nếu hoá thành Thần Long thì sẽ trở thành toạ kỵ của ta. Lại không ngờ tới, những người đang đứng ở đây, vậy mà còn có ngươi.”

“Ngươi câm miệng, Đế Nhan Ca, ngươi diệt sạch cả tộc Bán Long Nhân của ta, ta hận không thể gϊếŧ chết ngươi ngay lập tức.”

Đế Nhan Ca bật cười, ánh mắt đảo qua những người còn lại, ai nấy cũng đều dùng ánh oán hận nhìn chằm chằm nàng, nhưng nàng chẳng hề để tâm.

Tâm trạng bây giờ của nàng cực kỳ tốt, bởi vì nàng sắp được về nhà rồi.

Vì thế nụ cười của nàng càng thêm rực rỡ.

Nét mặt vốn đã yêu nghiệt nay càng khiến người ta kinh diễm không rời mắt, nhưng chính điều đó lại càng khiến đám người kia tức giận thêm.

Nhớ năm xưa, nàng đã dùng chính khuôn mặt này để mê hoặc không biết bao nhiêu nữ tử, khiến họ can tâm tình nguyện chết vì nàng, nguyện vì nàng trả giá hết thảy, thậm chí còn bị hồn phi phách tán.

Còn Đế Nhan Ca thì sao, nàng lại còn dám trơ tráo muốn tiếp tục câu dẫn bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy thật ghê tởm.

“Lạc Tử Ngâm, mau động thủ đi! Hắn lại muốn câu dẫn chúng ta.”

Đế Nhan Ca hướng ánh nhìn về phía người vừa lên tiếng, người này khoác lên mình một trường bào màu tím, tóc đen đội kim quang, gương mặt anh tuấn đến kinh người, cũng là một người quen cũ.

Nàng lập tức thốt lên những lời cố ý khơi mào cơn giận.

“Đây chẳng phải là đồ đệ mà ta yêu quý nhất đây sao? Nhớ năm đó, chúng ta suýt chút nữa trở thành đạo lữ rồi.”

Mặc Trường Lưu tức giận quát: “Ngươi câm miệng, Đế Nhan Ca, ngươi thân là sư phụ của ta, vậy mà lại có suy nghĩ không đúng đắn với ta, ngươi khiến ta cảm thấy thật ghê tởm.”

“Chậc, bây giờ nói ghê tởm, chẳng phải lúc trước chính ngươi đã khóc lóc van xin sư tôn đừng đi hay sao.”

Lời nói của Đế Nhan Ca khiến mọi người ở đây đều sững sờ, từng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa đầy vẻ thương hại đều đổ dồn về phía Mặc Trường Lưu.

Hiển nhiên, không ai ngờ được rằng, một vị Trường Sinh Đại Đế oai phong lẫm liệt như hiện tại, lại từng có một quá khứ tủi nhục như vậy.

Khuôn mặt tuấn mỹ của Mặc Trường Lưu thoáng ửng đỏ, hắn tức giận đến mức muốn hộc máu: “Các ngươi nhìn ta làm gì? Lời của Yêu Đế, sao có thể là sự thật được.”

“Đế Nhan Ca, ngươi tội ác chồng chất, hôm nay ta thay mặt cho tất cả mọi người khẩn cầu trời xanh, gϊếŧ Yếu Đế, phơi bày tội trạng.”

Dứt lời, từ người Lạc Tử Ngâm bay ra một chiếc gương màu vàng rực rỡ.

Khi nhìn thấy chiếc gương, ánh mắt Đế Nhan Ca khẽ run rẩy, sắc mặt lập tức biến đổi: “Lạc Tử Ngâm, ngươi làm cái gì vậy? Ngươi muốn xử phạt ta thì cứ làm đi. Những gì ta làm ta đều thừa nhận. Dựa vào cái gì mà muốn phơi bày quá khứ của ta?”

Nếu tất cả những việc đó bị phơi bày, chẳng phải nàng sẽ trở thành trò cười sao?