Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê

Chương 1: Ngươi đã biết tội chưa

“Đế Nhan Ca, ngươi biết tội của ngươi chưa?”

“Ngươi gϊếŧ đồng môn, hại sư trưởng, vì để đạt được mục đích mà tuyệt môn diệt tộc, ngươi có biết tội không?”

“Ngươi cầm tù huynh trưởng, gϊếŧ tiên phụ, vì ham muốn của bản thân mà hại chết các thần quan, ngươi có biết tội của ngươi chưa?”

“Ngươi tàn sát vạn dặm, diệt hàng tỉ sinh linh, máu chảy vạn dặm, dẫn đến thiên địa lầm than, ngươi có biết tội của ngươi không?”

Thanh âm lãnh lẽo đạm mạc, không ngừng vang lên bên tai mọi người.

Mà người đang bị mọi người bao vây vẫn ung dung không có chuyện gì ngồi trên thần toạ.

Người nọ dung nhan tuyệt thế, trên người mặc hắc y, mái tóc dài một nửa được buộc lên bằng một dây buộc màu tím, một nửa thả về phía sau, càng làm nổi bật vẻ quyến rũ của nàng.

Chỉ thấy nàng lười biếng dựa lưng vào thần toạ, dáng vẻ cao cao tại thượng, nhàn nhã nâng lên một lý rượu, mỉm cười nhìn những người đang đứng xung quanh.

“Sao chỉ có mấy người các ngươi đến đây vậy? Sao ca ca và tẩu tử tốt của ta không đến? À, chắc bọn họ đang bận rộn để kế vị chứ gì.”

Đế Nhan Ca rũ mắt, không chút vội vàng nhấp một ngụm rượu, đôi mắt phượng híp lại, liếc nhìn phía nam tử vừa lên tiếng.

“Đệ đệ ngoan của ta, những điều ngươi vừa nói, đúng là bản đế đã từng làm qua, nhưng như vậy thì đã làm sao? Chuyện bản đế làm, đương nhiên có đạo lý của bản đế.”

“Đế Nhan Ca, ngươi tội ác chồng chất, ta phải thay Thiên Đạo phán quyết ngươi.”

Nam tử mở miệng chính là Thanh Dương Đại Đế Lạc Tử Ngâm, một trong những đại đế đứng đầu của Thần Giới.

Y mang khí chất băng lãnh xuất trần, nhưng ánh mắt nhìn về phía Đế Nhan Ca lại đầy rẫy sự hận thù, hận không thể ăn thịt, uống máu nàng.

Đế Nhan Ca chẳng những không nổi giận mà còn bật cười.

“Chậc chậc, đệ đệ ngoan của ta, nhiều năm không gặp, tính khí này của ngươi thay đổi khá nhiều rồi nhỉ. Nhớ năm đó, ngươi nhu nhược yếu đuối, đáng yêu biết bao.”

“Đế Nhan Ca, ngươi câm miệng, năm đó cha mẹ ta có lòng tốt thu nhận giúp đỡ ngươi, ngươi vậy mà lại vong ân phụ nghĩa ra tay gϊếŧ hại bọn họ. Ngươi đúng là không bằng câcm thú. Còn sư tỷ và sư phụ của ta, bọn họ đối xử tốt với ngươi như vậy, sao ngươi lại nhẫn tâm sát hại bọn họ.”

Lạc Tử Ngâm đỏ mắt, y oán hận nhìn Đế Nhan Ca.

Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người, thì chỉ sợ rằng Đế Nhan Ca đã chết không biết bao nhiêu lần.

“Ngươi không nói, bản đế cũng suýt quên rồi. Chuyện này xảy ra bao nhiêu năm rồi nhỉ?”

Đế Nhan Ca nhìn chiếc ly đang đong đưa trên tay, khẽ cảm khái nói: “Không giờ bản đế đã sống ở thế giới này lâu như vậy.”

Nhớ ngày đó, nàng chỉ vừa mới tốt nghiệp đại học thì phát hiện bản thân mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng nàng không bao giờ từ bỏ hy vọng, vẫn luôn kiên trì vượt qua căn bệnh.

Cho đến một ngày nàng không thể chống đỡ được nữa, nàng mới đến thế giới này.

Khi nàng biết được chỉ cần chết tự nhiên ở thế giới này, nàng có thể trở về thế giới cũ.

Vì thế nàng bước lên hành trình đi tìm đường chết để trở về.

Thế giới này chính là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết mà nàng đã từng đọc qua.

Các nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết này đều có một cái chết rất thảm, cho nên lúc trước nàng quyết định mang theo nhân vật phản diện bên cạnh, tìm kiếm cơ hội được chết.

Nhưng nhắc tới thì cũng thật bi ai, nàng ở bên cạnh nhân vật phản diện, đúng là đã từng trải qua muôn vàn cách chế.

Nhưng mà, dù thế nào nàng cũng không thể chết được.

Không những vậy, nàng còn càng ngày càng mạnh hơn.

Hơn nữa, nàng còn không cẩn thận trở thành Đế tôn của Thượng giới luôn rồi.

Nhưng may mắn thay, ngày mà nàng trông ngóng bao lâu nay cuối cùng cũng đến.

Đế Nhan Ca không kìm được sự kích động trong lòng.

Nàng ở thế giới này đã quá lâu rồi.