Trọng Sinh Đêm Cầu Hôn, Hoắc Gia Lại Vứt Nhẫn Rồi!

Chương 1

"Tô Nam Ức, anh cam tâm tình nguyện uống chén thuốc độc mà em đưa cho anh là vì anh yêu em… Nhưng… yêu em thật mệt mỏi. Kiếp sau, đổi lại em yêu anh, được không…?"

Nói xong, Hoắc Tư Ngự phun ra một ngụm máu tươi, đầu nghiêng sang một bên, hoàn toàn mất đi hơi thở.

"Này, Hoắc Tư Ngự, anh đang dọa tôi đúng không…"

Tô Nam Ức quỳ bên giường, nhìn Hoắc Tư Ngự đã mất đi sinh khí, đầu óc trống rỗng.

Cô chỉ bỏ một ít thuốc ngủ vào bát cháo của anh thôi mà, tại sao anh lại nôn ra máu không ngừng rồi chết bất đắc kỳ tử vậy?

"Tôi không muốn anh chết mà…"

Tô Nam Ức khóc nức nở. Đúng vậy, cô ghét Hoắc Tư Ngự, hận Hoắc Tư Ngự đến tận xương tủy. Nếu không phải vì anh ngăn cản, cô đã sớm cùng Bạch Thừa Lễ sánh đôi bên nhau rồi.

Bao nhiêu năm qua, cô dốc hết tâm sức, cuối cùng cũng khiến nhà họ Hoắc phá sản. Cô điên cuồng trả thù anh, nghĩ rằng làm như vậy sẽ có thể giải thoát chính mình. Thế nhưng cho dù có ẩn cư đến một thành phố nhỏ hạng mười tám, anh vẫn không chịu ly hôn.

May mà em họ Tô Thời Noãn đã đưa cho cô thuốc ngủ. Chỉ cần cho anh uống vào, cô có thể cùng anh Thừa Lễ bỏ trốn.

Nhưng giờ thì sao…

Anh chết ngoài ý muốn rồi. Đôi mắt cô đỏ hoe.

"Rầm..."

Ngay giây tiếp theo, cửa bị đạp mạnh mở tung.

Người bước vào chính là Tô Thời Noãn và Bạch Thừa Lễ. Họ khoác tay nhau, thân mật như một cặp tình nhân. Trái tim Tô Nam Ức co thắt lại.

"Anh Thừa Lễ, đây là…?"

Trên gương mặt Tô Thời Noãn nở nụ cười ngạo nghễ.

"Tô Nam Ức, thật sự phải cảm ơn cô đấy. Cảm ơn cô lúc nào cũng ngu xuẩn như vậy. Nếu không nhờ cô quá tin tưởng tôi, nhà họ Hoắc đâu dễ dàng phá sản như thế, nhà họ Bạch cũng không thể nhanh chóng leo lên vị trí đứng đầu giới hào môn Đế Thành. Và cả Hoắc Tư Ngự cao cao tại thượng kia nữa, ha ha ha, cuối cùng hắn cũng chết rồi! Hắn sẽ không bao giờ có thể cản trở chúng ta nữa!"

"Cái gì?" Đồng tử Tô Nam Ức co rút, cuối cùng cũng phản ứng lại: "Các người… rốt cuộc đã đưa tôi thứ gì?"

Tô Thời Noãn cúi xuống, nhìn khuôn mặt tinh xảo mà cô ta ghen tị đến phát điên, đắc ý nói: "Đồ ngu, cô tưởng đó là thuốc ngủ à? Thực ra là thạch tín! Ha ha ha, chính tay cô đã gϊếŧ chết hắn, gϊếŧ chết người duy nhất thật lòng với cô!"

"Cô nghĩ anh Thừa Lễ yêu cô sao? Đừng mơ nữa. Anh ấy luôn là của tôi. Anh ấy nhẫn nhục lấy lòng cô chẳng qua chỉ để cô tình nguyện trở thành con cờ của chúng tôi. Cũng may là cô cũng có chút tác dụng, nhờ có cô cung cấp tài liệu mật của Hoắc thị, chúng tôi mới có thể lật đổ Hoắc Tư Ngự!"