Khương Khải nhìn vào khuôn mặt của anh cảnh sát giao thông đẹp trai, con ngươi hơi run rẩy, cô có ấn tượng với người này.
Sau khi Xuân Thành giảm nhiệt độ, băng tuyết phong tỏa đường xá, phần lớn mọi người không thể ra ngoài, vì vậy chính phủ đã tổ chức người đến tận nhà phát vật tư.
Ngày hôm đó, người chơi cướp xe vật tư, anh cảnh sát này vì bảo vệ đồng đội mà bị người chơi đâm chết.
Còn vì sao cô biết chuyện này, bởi vì địa điểm xảy ra vụ việc ngay trước cửa khu chung cư của cô, thậm chí người chơi ra tay chính là kẻ ẩn nấp trong khu chung cư của cô.
Bọn họ hung hãn xông ra, gϊếŧ người xong, mang theo chiến lợi phẩm đắc ý trở về.
Cô ở trên lầu chứng kiến tất cả.
Khuôn mặt trẻ trung tuấn tú nhuốm đầy máu, dần dần đông cứng trong tuyết, đây là người chết đầu tiên cô nhìn thấy, đã gây chấn động rất lớn cho cô. Cũng chính lúc đó, cô xác định, người chơi đều là ác ma, không mạnh lên chỉ có thể chết!
Cô nhìn bộ đồng phục trên người đối phương, do dự một lát, nghiêm túc nói: “Cảnh sát, tôi có một chuyện rất quan trọng, muốn báo cáo với lãnh đạo nhưng các anh nhất định không được để lộ tin tức.”
Cô không nói chuyện người chơi, chỉ nói về việc Xuân Thành giảm nhiệt độ mạnh.
Và sau đó, đã có cuộc đối thoại ban đầu.
Hai cảnh sát giao thông đều cạn lời nhìn cô, rồi lại nhìn nhau, người chắc nịch kia đi ra ngoài tìm bác sĩ: “Bác sĩ, chấn động não có thể gây ra ảo giác không?”
Khương Khải: “…” Cô biết mà, chỉ dựa vào lời nói, rất khó để người khác tin tưởng.
Phải làm sao để chứng minh lời mình nói là thật đây?
Cô chỉ có thể tiếp tục cưỡng chế khởi động bảng điều khiển người chơi.
“Bảng điều khiển người chơi bị hỏng 67%, không thể mở.”
Khương Khải nghiến răng: “Mở ba lô người chơi!”
Cô cố gắng một hồi lâu, trong đầu càng thêm đau đớn hỗn loạn, cuối cùng cũng mở được một trong tám ô ba lô… một cái khe nhỏ.
Anh cảnh sát đẹp trai thấy sắc mặt cô càng ngày càng khó coi, lo lắng gọi: “Cô gì ơi! Cô Khương!”
Anh ta định đi gọi bác sĩ, Khương Khải nắm chặt lấy cánh tay anh ta, xòe tay phải ra, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một con dao cong màu đen làm từ vỏ giáp của côn trùng.
Cô nhìn thẳng vào mắt đối phương: “Tôi không có nói nhảm, Xuân Thành thật sự sắp gặp đại họa, lập tức báo cáo cho người có thể làm chủ!”
Nói xong câu này, đầu óc cô như nổ tung, cơn đau nhói lan tỏa khắp tứ chi.