Quán Nhỏ Xuyên Không

Chương 2

Sau khi ly hôn, cha cô nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, rằng mẹ con cô sẽ phải rời đi với hai bàn tay trắng, còn ông ta và Lệ Mai có thể hưởng thụ một cuộc sống mới. Nhưng ông ta đã đánh giá quá thấp người phụ nữ mà mình từng coi thường.

Mẹ cô, Trần Thu, không phải là kiểu phụ nữ yếu đuối. Bà đã sớm biết chuyện nɠɵạı ŧìиɧ của chồng, nhưng thay vì làm ầm lên hay cầu xin sự chung thủy, bà âm thầm chuẩn bị đường lui cho mình và con gái.

Nhiều năm trước, khi nhận ra chồng có dấu hiệu lén lút chuyển tài sản sang tên người khác, bà đã lặng lẽ hành động. Với sự giúp đỡ từ bạn bè và người thân, bà nhanh chóng rút tiền mua vài khu nhà bất động sản và đứng tên chúng. Số tiền tiết kiệm mà bà tích lũy trong suốt nhiều năm cũng được chuyển thành nhiều khoản đầu tư an toàn. Tất cả những điều này đều được thực hiện một cách kín đáo, để khi thời điểm thích hợp đến, bà có thể rời đi mà không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.

Ngày mẹ con cô rời khỏi căn nhà ấy, bà nội cô hả hê, cha cô dửng dưng, còn Lệ Mai thì đắc ý nghĩ rằng từ nay sẽ là nữ chủ nhân duy nhất của gia đình. Nhưng họ không biết rằng, cơn ác mộng thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Chỉ một tuần sau, cha cô nhận được tin dữ, căn biệt thự sang trọng mà ông ta và Lệ Mai đang ở bị phong tỏa do tranh chấp tài sản. Một phần của nó vốn thuộc tài sản chung trong hôn nhân và mẹ cô đã sớm thuê luật sư nộp đơn yêu cầu phân chia lại. Vốn nghĩ rằng đã giấu được tài sản, nhưng không ngờ mẹ cô vẫn có đủ bằng chứng để đòi lại phần thuộc về mình.

Không chỉ vậy, một số đối tác làm ăn thân cận của cha cô đột nhiên quay lưng. Những người từng sẵn sàng hợp tác giờ lại do dự hoặc cắt đứt hoàn toàn quan hệ. Ngay cả công ty mà ông ta từng tự hào cũng bị kiểm tra tài chính bất ngờ, vì một số khoản tiền không minh bạch.

Lệ Mai cũng không thoát khỏi tai họa. Các dự án mà cô ta phụ trách bị đình trệ vô cớ, còn vị trí của cô ta thì bị lung lay nghiêm trọng. Tin đồn về việc cô ta là tiểu tam phá hoại gia đình người khác nhanh chóng lan truyền, khiến cô ta không thể ngẩng mặt lên trong giới kinh doanh. Vân Vy biết, tất cả những điều này không phải là trùng hợp.

Mẹ cô không ra tay một cách ồn ào, nhưng từng bước, bà đã khiến cha cô và nhân tình của ông ta phải trả giá.

Bà không cần phải báo thù một cách trực tiếp, không cần phải làm lớn chuyện, nhưng cũng sẽ không để những kẻ phản bội mình có thể sống sung sướиɠ.

Nhìn mẹ mình ngồi nhàn nhã trong căn hộ mới, uống trà trong khi theo dõi tin tức, Vân Vy bỗng cảm thấy vô cùng khâm phục.

Mẹ cô không chỉ rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu, mà còn đảm bảo rằng cha cô và nhân tình kia không thể có một ngày yên ổn nào.