Từ khi còn rất nhỏ, Vân Vy đã hiểu rằng cô không được chào đón trong chính gia đình của mình.
Cha cô, Vân Quốc Hùng, là một người đàn ông có địa vị trong xã hội, nhưng tư tưởng lại cũ kỹ đến mức đáng sợ. Trong mắt ông, con gái chỉ là kẻ dư thừa, là gánh nặng. Ông từng nhiều lần nói thẳng rằng nếu không phải vì gia đình ép cưới, ông đã chẳng cần đến một đứa con gái vô dụng.
Còn bà nội cô, một người phụ nữ trọng nam khinh nữ đến cực đoan, luôn xem cô như cái gai trong mắt. Bà ta có thể vui vẻ nấu một bàn thức ăn chỉ vì con trai về nhà, nhưng lại chẳng bao giờ để tâm xem Vân Vy có ăn no hay không. Những bộ quần áo cô mặc đều là đồ cũ của họ hàng xa gửi lại, còn em họ của cô, một đứa con trai trong dòng tộc, lúc nào cũng được mua sắm đồ mới.
Mẹ cô, Trần Thu, là người duy nhất yêu thương cô. Nhưng bà cũng chỉ là một người phụ nữ bị bóp nghẹt trong cuộc hôn nhân này. Bà nhẫn nhịn vì con gái, vì gia đình, vì một chút hy vọng mong manh rằng chồng mình sẽ thay đổi. Nhưng đến năm Vân Vy mười sáu tuổi, mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.
Hôm đó, bà nội cô nấu một bữa cơm lớn. Đây là chuyện chưa từng có, vì bà ta vốn không mấy khi nấu ăn trừ khi có việc quan trọng. Đến khi cha cô về nhà, vẻ mặt vui vẻ hớn hở của ông khiến mẹ con Vân Vy cảm thấy có gì đó bất thường.
“Có chuyện gì vậy?”
Mẹ cô lạnh nhạt hỏi.
Vân Quốc Hùng nhìn bà ta một lúc, rồi thản nhiên nói:
“Tôi sắp có con trai rồi. Lệ Mai đã mang thai được năm tháng.”
Lệ Mai. Cái tên này không xa lạ với Vân Vy. Đó là thư ký riêng của cha cô, một người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp. Đã có nhiều lời đồn đoán về mối quan hệ giữa họ, nhưng cha cô luôn phủ nhận. Bây giờ thì sao? Hắn thẳng thắn thừa nhận, thậm chí còn có vẻ tự hào.
Mẹ cô siết chặt tay, giọng run run:
“Vậy là anh phản bội tôi bao năm nay, chỉ vì muốn có con trai?”
Cha cô cười nhạt, đặt đũa xuống bàn, ánh mắt tràn đầy chán ghét.
“Em cũng biết rõ rồi đấy, gia đình này cần một người nối dõi. Cô ta có thể sinh con trai, còn em thì không.”
Những lời đó như nhát dao cứa vào lòng mẹ cô. Bà nội cô không hề giận dữ khi biết con trai mình nɠɵạı ŧìиɧ, mà trái lại, còn vô cùng vui vẻ. Bà ta nhìn mẹ cô, thản nhiên nói:
“Phụ nữ chỉ cần sinh con trai là có giá trị. Nếu cô không làm được thì nên biết điều mà nhường chỗ đi.”
Mẹ cô bật cười, nhưng đó là một nụ cười lạnh lẽo chưa từng có:
“Nhường chỗ? Được thôi.”
Ngày hôm sau, bà nộp đơn ly hôn. Cha cô không hề níu kéo, chỉ ném cho mẹ con cô một số tiền bồi thường và bảo họ rời đi càng sớm càng tốt. Vân Vy biết, nếu không có mẹ, cô cũng sẽ bị bỏ mặc mà không một chút do dự.
Dưới ánh mắt thờ ơ của cha, nụ cười mỉa mai của bà nội và vẻ mặt đắc ý của Lệ Mai, mẹ con cô xách hành lý, rời khỏi căn nhà đó mà không ngoảnh đầu lại. Bởi vì từ giây phút này trở đi, nơi đó không còn là nhà của họ nữa.