Trường Trung học Anh Luân Nam Thị là trường trung học quý tộc tư thục tốt nhất Nam Thị, nổi tiếng khắp Nam Thị, tỷ lệ trúng tuyển vào các trường đại học trọng điểm đứng nhất nhì trong tỉnh, ngoài ra, điều khiến người ta hết lời khen ngợi còn có môi trường của trường học này, kiến trúc theo phong cách Bắc Âu và phong cảnh khuôn viên kiểu vườn khiến trường luôn được mệnh danh là "khuôn viên trường học đẹp nhất tỉnh Phúc."
Nhưng nguyên chủ lúc thi cấp ba lại không đăng ký vào trường này, mà là Nhất Trung Nam Thị.
Nhất Trung Nam Thị, là trường trung học công lập tốt nhất Nam Thị, trong mắt rất nhiều người, đương nhiên là có uy tín hơn, thành tích của nguyên chủ ở trường cũ cũng là số một số hai, rất có hy vọng thi đậu vào Nhất Trung, nhưng lúc thi vào cấp ba lại phát huy không tốt, không thi đậu, chỉ có thể đến trường kém hơn.
Trong mắt nguyên chủ, tình huống như vậy là cực kỳ mất mặt, cả mùa hè đều buồn bã không vui.
Nhìn thấy tâm trạng con gái không tốt, ba mẹ Cố đương nhiên là đau lòng, bỏ ra cái gọi là phí tài trợ trực tiếp nhét con gái vào trường trung học Anh Luân.
Nguyên chủ cũng đã từng nghe nói đến trường trung học Anh Luân, cho rằng học ở trường như vậy cũng không tệ.
Nhưng nguyên chủ không ngờ rằng, sau khi đến trường nhập học lại phát hiện, bọn họ bỏ ra giá cao để vào trường lại bị phân vào một lớp cá biệt, điều này khiến nguyên chủ vô cùng khó chịu, càng khó chịu hơn là thành tích của nguyên chủ trong cái gọi là lớp giá cao vẫn là đội sổ.
Đương nhiên, đây cũng không phải là nhằm vào nguyên chủ.
Bởi vì, 19 lớp trước đều được sắp xếp theo thành tích nhập học từ cao xuống thấp.
Chính là tàn nhẫn như vậy đó!
Tuy nhiên, dựa theo trí nhớ Đan Ninh biết được lớp học không phải là cố định, mỗi kỳ thi giữa kỳ, thi cuối kỳ ở trường đều có thể dựa vào thành tích để đổi lớp, sự cạnh tranh như vậy sẽ tiếp diễn cho đến học kỳ cuối cùng của năm lớp 12.
Vừa mới khai giảng, Đan Ninh đã cảm nhận được bầu không khí học tập khủng bố.
Dựa theo trí nhớ, Đan Ninh rất nhanh đã đến lớp của mình.
Lớp 10 (20) - lớp cuối cùng của khối lớp 10.
Số báo danh: 19120800 - số báo danh cuối cùng của lớp cuối cùng.
Dựa theo sơ đồ chỗ ngồi đã được sắp xếp vào ngày nhập học, Đan Ninh tìm chỗ ngồi xuống.
Khi tiếng chuông vào học vang lên, những học sinh ở ngoài bắt đầu quay về lớp, cả lớp học lập tức chật kín người.
Không lâu sau, giáo viên chủ nhiệm cũng đến, gọi các bạn nam trong lớp đi chuyển sách, sau khi trở về thì phát sách giáo khoa cho bọn họ.
Mỗi học sinh sau khi nhận được sách mới đều lật tới lật lui, tràn đầy tò mò, cả lớp học lập tức ồn ào hẳn lên.
Đan Ninh cũng không ngoại lệ, trực tiếp cầm quyển sách ngữ văn đặt trên cùng mở ra.
Đan Ninh xem sơ lược một lần, ngay sau đó, cô cảm thấy những chữ vừa xem qua dường như được khắc vào đầu mình, quên cũng không quên được.
Hiệu quả của "IQ của tôi là 280" thật sự là... Quá tuyệt vời.
Cứ như vậy thì, chẳng phải cô sẽ... Nằm thắng trong nhiệm vụ sao? Dù sao nhiệm vụ học thần phần lớn đều dựa vào đầu óc?
Ngay lúc suy nghĩ này loé lên trong đầu Đan Ninh, Trí não "Đinh" một tiếng lại lần nữa tạo cảm giác tồn tại.
"Đinh ~"
Trí não: "Đã quên nhắc nhở ký chủ, thế giới đầu tiên của ký chủ là thế giới tân thủ, là thế giới đơn giản nhất và không có bất kỳ nguy hiểm đến tính mạng nào, ký chủ ngàn vạn lần đừng tự cao tự đại, có một số thế giới IQ 280 không phải là vạn năng."
Đan Ninh nghe Trí não nhắc nhở, lập tức kinh ngạc.
Cái gì mà thế giới đơn giản nhất và không có bất kỳ nguy hiểm đến tính mạng nào, đây là đang nói, thế giới nhiệm vụ tiếp theo có thể rất gian nan thậm chí có nguy hiểm đến tính mạng sao?
Xác định Trí não không phải là đe doạ, Đan Ninh lập tức tỉnh táo.
Vừa rồi cô có hơi tự phụ rồi. "Cảm ơn đã nhắc nhở." Đan Ninh vội vàng cảm ơn Trí não.
Trí não: "Không có gì."
Lần này, Đan Ninh không dám lơ là nữa, cũng không dám nghĩ đến chuyện nằm thắng gì nữa.
Trên đời không có bữa cơm nào là miễn phí cả.
Vẫn là đi đường vững chắc thì hơn.
Tiếp theo, Đan Ninh bắt đầu nghiêm túc đọc một lượt hết một bài văn, sau đó gấp sách lại, rồi lặng lẽ ghi nhớ.
Sau khi nhớ hết, cảm giác bài văn lúc này ở trong đầu cô càng thêm rõ ràng lên.
Ngay sau đó, Đan Ninh liên tục thử thêm vài bài nữa, ghi nhớ hết tất cả.
Rất nhanh, Đan Ninh đã phát hiện đầu óc mình không chỉ có như thế.
Ngoài việc nhớ lâu không quên, cô thế nhưng còn có thể phân loại mấy bài văn này, chỉ cần vừa nghĩ đến ngữ văn, tên mấy bài văn này sẽ chủ động hiện ra.
Đầu óc của cô giống như là... Một quyển sách, là loại có tích hợp thư mục tìm kiếm.
Đan Ninh lập tức nảy ra một ý tưởng.
Hiện tại đầu óc cô vô cùng linh hoạt, cô có thể đem tất cả các kiến thức có thể học lấp đầy quyển sách này, sách lớn bao hàm sách nhỏ, hình thành một mạch "sách trong sách."
Nói là làm.
Đan Ninh cầm sách ngữ văn, điên cuồng lật sách, tốc độ có thể nói là nhanh như gió, một quyển ngữ văn đã được cô nhớ hết.
Sau đó là toán, lúc xem sách toán, tốc độ ban đầu còn tương đối chậm, nhưng khi Đan Ninh phát hiện mình có thể căn cứ theo ví dụ mẫu suy một ra ba, tốc độ cũng vèo vèo vèo bay lên.
Tiếng lật sách soàn soạt vang lên gây chú ý không nhỏ trong lớp.
Khi nhìn đến người này là Đan Ninh, không ít người ánh mắt có chút kỳ quái.
Sau khi Đan Ninh đem nội dung hôm nay đã đọc sắp xếp một lượt, liền đem sách bỏ vào trong ngăn kéo, sau đó nhìn quanh bốn phía đột nhiên cảm giác có chút không thích hợp.
Dường như có không ít người đều đang nhìn cô? Cô có cái gì vấn đề sao?
Đúng lúc này, Đan Ninh chú ý tới bạn cùng bàn cũng đang nhìn mình, nhịn không được thấp giọng hỏi: "Sao cậu cứ nhìn mình hoài vậy?"
"...Ừm, có lẽ là vì cậu xinh đẹp." Bạn cùng bàn Chu Vũ thấy mình bị chính chủ bắt gặp, gò má hơi ửng hồng, có chút hàm hồ nói.
Đối với Đan Ninh, ngày đó sau khi cô đến lớp, trong lớp có không ít người đều bị kinh diễm.
Đan Ninh ngũ quan tinh xảo, đặc biệt là làn da còn rất đẹp bóng loáng non mịn, trắng giống như phát sáng vậy, khiến người ta nhịn không được đều muốn sờ một cái.
Cô nhất định không biết, ngày ấy sau khi đăng ký nhập học, có người đã đăng ảnh của cô lên diễn đàn trường, sau đó cô đã thành công trở thành hoa khôi của khối lớp 10.
Đương nhiên, lời đồn đãi cũng nhiều, cùng với danh hoa khôi Đan Ninh nổi danh chính là thành tích đội sổ của cô, dù sao rất nhiều người đều sẽ để ý đến tư liệu của cô, kết quả vừa tra, thế nhưng lại là người cuối cùng trong danh sách nhập học, càng nổi tiếng hơn.
Ảnh chụp Đan Ninh và danh sách lớp hiện tại đều vẫn còn treo trên diễn đàn đó!
Nghe vậy, Đan Ninh sửng sốt một chút.
Cô? Đẹp?
Lại nhìn ánh mắt lãng tránh của Chu Vũ, Đan Ninh cảm thấy sự tình khẳng định không đơn giản như vậy, nhưng cũng không tìm hiểu sâu hơn, khẽ mỉm cười nói: "Cảm ơn cậu đã khen, cậu cũng rất đáng yêu."
Chu Vũ thật sự rất đáng yêu, tuy rằng có hơi mũm mĩm một chút, nhưng nhìn qua khiến người ta cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Nghe Đan Ninh nói, mặt Chu Vũ lại đỏ thêm vài phần.
Mà một khi có mở đầu, kế tiếp cuộc trò chuyện sẽ có vẻ tự nhiên hơn nhiều.
Chu Vũ là một người cực kỳ thích hóng hớt chuyện bát quái, có lẽ cô ấy cũng có những kênh thông tin đặc biệt của riêng mình, tiếp theo đó cô ấy liền thao thao bất tuyệt chia sẻ với Đan Ninh những tin đồn đang lan truyền trong trường.
Đan Ninh nghe rất say sưa.
Cô rất hưởng thụ hiện tại cảm giác.
Ở độ tuổi này, cô trước kia chỉ làm một việc duy nhất: Làm việc, kiếm tiền.
Tuy rằng hiện tại là đang làm nhiệm vụ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô tận hưởng khoảng thời gian học đường hiếm có này.
Sự hối hận tột độ trước khi chết đã đủ để cô thay đổi thái độ của mình đối với bản thân và cuộc sống.
Còn về Chu Vũ, cô ấy càng nói càng hăng say, cô ấy cũng biết mình hơi lắm lời, nên khiến một số bạn bè rất khó chịu, khó khăn lắm mới gặp được một "tri kỷ" như Đan Ninh không chê cô ấy nói nhiều, lúc này cô ấy thực sự rất phấn khích, nước miếng bay tứ tung.
Đương nhiên, vì đã quen thuộc rồi, Chu Vũ cuối cùng cũng nói ra chuyện Đan Ninh là hoa khôi khối và là người đứng cuối lớp.
Sau khi nghe xong, Đan Ninh cảm thấy có chút bất lực.
Vừa mới khai giảng đã biến thành "Học tra" trong mắt người khác, cảm giác này, khó mà diễn tả thành lời.
"Đinh ~"
Trí não: "Mời ký chủ chú ý thông báo của app học thần."
Nghe được lời này, Đan Ninh vội vàng lấy điện thoại ra và mở app.
Vừa mở ra, cô ấy mới phát hiện tiến độ nhiệm vụ của mình đã có sự thay đổi.
[Tiến độ nhiệm vụ: - 0.00...1%]
( —— Hãy cố gắng thay đổi nguyên chủ vận mệnh )
Bị âm sao?
Đan Ninh có chút bối rối.
Cô chưa có làm gì mà?
Không không không... Cô "làm" rồi, bởi vì vừa rồi bạn cùng bàn đã cho cô biết trong mắt người khác cô là học tra.
Cho nên, nhiệm vụ học thần mà Hệ Thống Học Thần giao là dựa trên ấn tượng học tập của người khác đối với cô sao?
Nghĩ đến đây, lại có chút vui mừng, vì cô đã chạm được vào cốt lõi của nhiệm vụ này.
Lúc này, Chu Vũ bên cạnh nhìn Đan Ninh im lặng sau khi nghe mình nói, thật cẩn thận hỏi: "Cậu giận sao?"
Đan Ninh lắc đầu, sau đó cười nhẹ: "Không giận, còn phải cảm ơn cậu đã nói cho mình biết điều này nữa! Mình sẽ cố gắng thật tốt, lần thi tới, mình nhất định sẽ không phải là người đứng cuối lớp."
"Ừm, mình tin cậu." Chu Vũ gật đầu thật mạnh.
Và điều mà Đan Ninh không ngờ là, cơ hội thi lần tới lại đến nhanh như vậy.
Tiết học đầu tiên của bọn họ là tiết ngữ văn, mà giáo viên ngữ văn cũng là chủ nhiệm lớp bọn họ.
Sau khi giới thiệu ngắn gọn về bản thân, giáo viên ngữ văn liền tuyên bố sẽ bắt đầu vào học chính thức.
Nghe thấy lời này, học sinh trong lớp rõ ràng đều có chút ngơ ngác.
Ngày đầu tiên khai giảng, liền trực tiếp bắt đầu vào học sao?
Giáo viên ngữ văn rõ ràng nhìn ra sự khó tin của học sinh trong lớp, liền nói một cách thản nhiên: "Để các em sớm vào trạng thái, theo quy định thông thường, trước kỳ nghỉ Quốc khánh sẽ có một bài thi kiểm tra năng lực."
Một quả bom cứ như vậy bị ném xuống, lớp học lập tức trở nên ầm ĩ.
Trường học này thật sự là quá tàn nhẫn!
Mặc dù mỗi học sinh trong lớp đều biết sự cạnh tranh ở trường Anh Luân rất khốc liệt, nhưng họ không ngờ rằng ngay từ đầu đã bắt họ vào trạng thái.
Điều này khiến những học sinh vừa mới lên cấp ba như họ thực sự có chút không quen.
Nhưng dù không quen đến đâu, họ cũng không thể thay đổi kết quả này.
Sau đó giáo viên ngữ văn bắt đầu giảng bài, không khí cả lớp lập tức thay đổi.
Giờ giải lao, bọn học sinh bắt đầu tụ tập thảo luận về chuyện này.
Đan Ninh không gia nhập, nhưng vẫn nghe một chút.
"Nghe nói một số học sinh tuyển thẳng ở lớp khác đã bắt đầu học kiến thức cấp 3 từ lúc nghỉ hè."
"Đúng vậy, những học sinh được tuyển thẳng này vừa được xác nhận trúng tuyển là lập tức đến các trung tâm luyện thi rồi, sự cạnh tranh ở trường này rất lớn, không chuẩn bị sớm không được."
"Trong khi người khác đang học, chúng ta lại bôn ba chạy trường, lúc ba mẹ tớ xác nhận đưa tớ đến trường này, tớ vui mừng khôn xiết, sau đó tớ đã chơi thỏa thích trong kỳ nghỉ hè, thành tích thi vào cấp 3 của tớ vốn đã thấp hơn người khác, lại còn khởi đầu muộn, có lẽ sẽ thi không lại người ta mất."
"Mình có một bạn học ở lớp 2, khi bạn ấy nghe tớ học lớp 20, vẻ mặt của bạn ấy... Haizz."
"Cố gắng lên, thi kiểm tra năng lực không tốt cũng không sao, thi giữa kỳ nhất định phải chuẩn bị thật tốt, mới có thể thi vào các lớp trên."
"Đúng vậy, cố lên nhé! Trường học vẫn cho chúng ta những học sinh này cơ hội."
"..."
Nghe những lời bàn tán này, Đan Ninh im lặng.
Hai chữ thi cử ở những trường có tính cạnh tranh cao thực sự rất quan trọng, quả đúng là "thi thi thi, pháp bảo của thầy cô, điểm điểm điểm, mạng sống của học sinh."
Nhưng đối với cô, đây là một cơ hội rất tốt.
Vì đã biết sự phán định của Hệ Thống Học Thần là sự công nhận của người khác, nên lần thi này cô không chỉ phải thi tốt, mà còn phải... Một bước lên trời.