Siêu Năng Học Thần: Tri Thức Thay Đổi Vận Mệnh [Xuyên Nhanh]

Thế giới 1 - Chương 1: Học thần giới giải trí

"Tiểu Ninh à, Em trai con lương tháng này không đủ dùng, con gửi qua cho nó một ít nhé!"

"Tiểu Ninh à, Em trai con muốn mua điện thoại mới, nhưng không có đủ tiền, phần còn lại con lo nhé!"

"Tiểu Ninh à, Em trai con muốn mua xe, con giúp đỡ một chút đi!"

"Tiểu Ninh à, Em trai con quen một cô bạn gái, dẫn về nhà rồi, trông rất xinh, điều kiện gia đình cũng tốt, chỉ là đối phương yêu cầu nó phải có nhà riêng, còn thiếu một ít tiền đặt cọc, con giúp một tay gom góp nhé."

"..."

Đan Ninh lập tức từ trong giấc mộng bừng tỉnh, lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán.

Nhớ lại nội dung giấc mơ, Đan Ninh nhịn không được cười khổ.

Đã xuyên không rồi, vẫn không thể thoát khỏi bóng ma tâm lý.

Đúng vậy, xuyên không.

Lúc này Đan Ninh tuy rằng còn sống, nhưng đã không còn là cô nữa rồi, cô hiện tại đã trở thành một nữ sinh trung học trong một thế giới song song.

Mà sở dĩ cô có thể xuyên không, ít nhiều là do "Trí não" tồn tại trong đầu lúc này.

Dựa theo lời "Trí não" nói, chúng nó là quản lý hệ thống hỗ trợ vừa được sáng tạo ra trong thời đại Tinh Tế.

Chúng nó quản lý hệ thống tên là "Hệ Thống Học Thần", nội dung thí nghiệm là: #Tri thức thay đổi vận mệnh#.

Công ty đứng sau chúng nó rất chắc chắn rằng sau khi hệ thống này ra mắt sẽ thịnh hành toàn bộ Tinh Tế, nhưng bọn họ muốn chính thức hoạt động ở Tinh Tế thì cần phải tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người để chứng minh chức năng của hệ thống, nhưng pháp luật Liên Bang Tinh Tế quy định không được tiến hành thí nghiệm trên cơ thể công dân, cho nên chúng nó chỉ có thể thông qua lỗ hỏng không gian và thời gian tới chọn lựa nhân viên tiến hành thí nghiệm.

Trên đời này, luôn có những người có vận mệnh bi thảm, đối tượng thí nghiệm của Hệ Thống Học Thần chính là bọn họ.

Cô, Đan Ninh, chính là một trong số đó.

Sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, niên thiếu bỏ học ra ngoài làm công, kiếm từng đồng lương ít ỏi trở thành đối tượng bị người nhà hút máu, cho tới khi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối...

Nghĩ lại cảnh tượng lúc đó từ từ hiện lên trong đầu.

Khi cô đứng bên bờ vực của cái chết, nhìn từng người nhà khuyên cô không cần trị liệu để giữ lại chút tiền, cô hối hận.

Hối hận chính mình quá mức yếu đuối, không thể từ chối những yêu cầu vô lý của bọn họ.

Hối hận không bước ra ngoài ngắm nhìn thế giới, cả đời tầm thường vô vi.

Hối hận đã từ bỏ việc học...

"Cho cô một cơ hội thay đổi vận mệnh, có lựa chọn trọng sinh hay không, đếm ngược 10, 9..." Ngay lúc cô đang hối hận, trong đầu đột nhiên có thêm một giọng nói.

Ngây người một giây, cô lập tức lựa chọn: "Có."

Sau khi cô lựa chọn xong, trong đầu không có chút động tĩnh nào, cô cho rằng là ảo giác của mình trước khi chết.

Nhưng không ngờ, sau khi chết cô lại tỉnh dậy ở một nơi khác.

Vừa tỉnh lại, cô đã bị trói buộc với Trí não, cũng biết cái giá cô phải trả để được trọng sinh là ở từng thế giới khác nhau hoàn thành nhiệm vụ tương ứng để tích luỹ điểm năng lượng.

Mà thế giới hiện tại, chính là thế giới nhiệm vụ đầu tiên của cô.

Trong đêm đầu tiên cô xuyên không, cô đã tiếp nhận ký ức của thân thể này, nơi này là một thế giới song song giống với thế giới mà cô từng sống, hiện tại là năm 2019, địa điểm là Nam thị, tỉnh F, nguyên chủ tên là Cố Thanh, năm nay 16 tuổi.

Không thể không nói, quen thuộc lịch sử, quen thuộc hoàn cảnh, khiến cảm giác bất an của Đan Ninh giảm đi rất nhiều.

"Đinh ~"

Âm thanh nhắc nhở truyền đến, thành công kéo suy nghĩ của Đan Ninh trở lại.

Trí não: "Hệ Thống Học Thần đã download xong, mời ký chủ đăng nhập."

Nghe thấy giọng nói của Trí não trong đầu, Đan Ninh vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh, ở góc màn hình điện thoại nhìn thấy một app mới xuất hiện.

App Học thần.

Sau khi mở app ra, Đan Ninh nhìn thấy một bối cảnh hùng vĩ tráng lệ, hình như là giao diện tương lai của thế giới tinh tế, mà ở phía trên giao diện, bốn khung song song nhau.

[Điểm năng lượng: 0]

(Cách trọng sinh còn rất xa.)

[Tiến độ nhiệm vụ: 0%]

(Xin hãy cố gắng thay đổi vận mệnh của nguyên chủ.) (Bấm để xem thông tin nhiệm vụ của nguyên chủ.)

[Bàn tay vàng: không có.]

(Mỗi thế giới đều có cơ hội rút thưởng, mỗi thế giới chỉ sử dụng một lần.)

[Cửa hàng: Tạm thời chưa mở.]

(Đừng nghĩ nữa, không thể sử dụng, ký chủ có thể dựa vào chỉ có hai chữ: Tri thức.)

Mà ngoài bốn khung này ra, chỉ còn lại một nút tròn ở góc, xung quanh nút tròn viết bảy chữ: [Bấm vào có niềm vui bất ngờ.]

Toàn bộ giao diện thật sự rất đơn giản, vừa nhìn là hiểu ngay.

Đan Ninh nhịn không được hỏi Trí não, "Hệ Thống Học Thần ở tương lai của các cậu... Đơn giản như vậy sao?"

Hình ảnh mà Đan Ninh tưởng tượng rất là đồ sộ cao cấp, hiện tại nhìn cái này có chút cảm giác vỡ mộng.

Trí não: "Đây là bản thực nghiệm, bản chính thức sẽ công bố khi ra mắt chính thức."

Vừa nghe, Đan Ninh đã hiểu.

Đây chính là đãi ngộ của chuột bạch thí nghiệm.

Không tìm hiểu sâu hơn nữa, Đan Ninh trực tiếp bấm vào nút nhỏ bên cạnh thanh tiến độ nhiệm vụ để xem thông tin nguyên chủ.

Cô đã có ký ức 16 năm qua của nguyên chủ, nhưng phát triển kế tiếp, cô lại không biết, cô phải tìm hiểu trước mới biết con đường tiếp theo phải đi như thế nào.

Nhưng khi thông tin nhiệm vụ của nguyên chủ hiện ra, Đan Ninh ngây ngẩn cả người.

Trên màn hình chỉ hiển thị một câu:

[Cố Thanh, bình hoa giới giải trí, xây dựng hình tượng học bá, bị vạch trần là học tra, con đường minh tinh thất bại, cuối cùng mờ nhạt trong biển người.]

Chỉ có vậy thôi?

Hết rồi?

Đan Ninh nhìn chằm chằm một câu này, đầu óc trống rỗng.

Với dung lượng não hạn hẹp của cô, cô chỉ muốn nói, thông tin này có chút quá sơ sài.

Trí não: "Cô đọng lại chính là tinh hoa."

Đan Ninh: "..."

Nhận mệnh Đan Ninh chỉ có thể bắt đầu phân tích thông tin kia.

Chẳng lẽ Cố Thanh muốn trở thành học bá chân chính, sau đó nổi tiếng trong giới giải trí?

Đây là những gì Đan Ninh có thể nghĩ đến hiện tại.

Nhưng nhiêu đó cũng đủ làm Đan Ninh cảm thấy mệt mỏi.

Tuy rằng cô không đọc nhiều sách, nhưng vẫn thường xuyên lướt tin tức hóng chuyện bát quái.

Nước giới giải trí có chút đυ.c!

Việc nguyên chủ bị vạch trần cũng rất có thể là có người cố ý nhằm vào cô ấy.

Thế giới đầu tiên này, cô đã phải đối mặt với độ khó cao như vậy.

Cô có thể làm được sao?

Đan Ninh có chút không tự tin.

Đột nhiên, trong đầu Đan Ninh xuất hiện một giọng nói.

Trí não: "Bấm vào sẽ có niềm vui bất ngờ."

Nghe vậy, Đan Ninh phản ứng, cô thiếu chút nữa đã quên, hệ thống sẽ cung cấp bàn tay vàng cho cô.

Đan Ninh vội vàng lựa chọn bấm vào nút ở góc dưới bên phải.

Sau khi bấm vào, giao diện điện thoại bắt đầu biến hóa, hiện ra một giao diện mới, trên giao diện là một vòng quay lớn, song song hai lựa chọn.

[Gói quà tân thủ.]

(Gói quà tân thủ, mỗi người chỉ có thể nhận một lần.)

[Vòng xoay bàn tay vàng.]

(Vòng xoay bàn tay vàng, mỗi thế giới xoay một lần.)

Nhìn thấy thêm một lựa chọn, Đan Ninh càng thêm vui mừng, vội vàng bấm vào gói quà tân thủ.

Sau khi bấm vào, một hộp quà nổ tung trên giao diện hiện ra một thông tin mới.

[Chúc mừng ký chủ nhận được "IQ của tôi là 280", có sử dụng hay không?]

IQ của tôi là 280? Có phải là cái mà cô đang nghĩ tới không?

Đan Ninh tò mò, vội vàng lựa chọn "Có."

Sau khi xác nhận, Đan Ninh đột nhiên cảm thấy như thể có một dòng điện xẹt qua đầu, ngay sau đó, cảm giác đau đớn truyền đến, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Không biết qua bao lâu, Đan Ninh cảm thấy cảm giác đau đớn đang dần dần mất đi, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đây chắc là gói quà lớn chứ không phải là hệ thống đang trừng phạt cô chứ?

Trí não: "Chúc mừng ký chủ, hiện tại IQ của cô là 280, ở Tinh Tế của chúng tôi cũng có thể xem là ở cấp bậc thiên tài, có phải cảm thấy sảng khoái tinh thần, tai thính mắt tinh, thất khiếu linh lung, tư duy nhanh nhẹn... Nhớ lâu không quên, đọc qua là thuộc lòng?"

Hả?

Đan Ninh như bị ấn nút tạm dừng.

Cô quỷ dị phát hiện, Trí não nói một tràng dài như vậy thế nhưng cô nhớ kỹ không sót một chứ nào.

Lập tức lặp lại một lần cũng không thành vấn đề.

Đây chính là hiệu quả của "IQ của tôi là 280" sao?

Đan Ninh cũng không có quên nhiệm vụ cốt lõi nhất của mình #Tri thức thay đổi vận mệnh#.

Tri thức như thế nào tới?

Đương nhiên là học tập.

Mà muốn học tốt thì không thể thiếu một bộ não tốt.

Gói quà tân thủ này, có thể tóm tắt bằng một chữ: Tốt.

Từ điểm này mà nói, vừa rồi bị điện giật... Không uổng công chịu đựng.

Ngay sau đó, ánh mắt Đan Ninh nhắm ngay bàn tay vàng.

Gói quà tân thủ tốt như vậy, bàn tay vàng chắc cũng không kém.

Lập tức, Đan Ninh bấm vào vòng quay may mắn.

"Ding ding ding dong..."

Vòng quay bắt đầu chuyển động, sau khi quay vài vòng ngừng lại ở một ô.

Ô quay trúng hiện lên một thông tin.

[Chúc mừng ký chủ đạt được bàn tay vàng —— "Mỗi ngày càng đẹp hơn", có sử dụng hay không?]

Đan Ninh: "..."

Bàn tay vàng này...

"Đinh ~"

Trí não: "Chúc mừng ký chủ, bàn tay vàng của cô thật là quá trâu!"

Trâu? Nói cô vận khí tốt sao?

Nghe lời này, Đan Ninh lúc này mới phản ứng lại.

Trước đó cô phân tích nhiệm vụ có một trọng điểm chính là giới giải trí.

Nếu đặt ở một nơi như vậy, cái bàn tay vàng này thật đúng là có tác dụng lớn.

Ngay sau đó Đan Ninh lập tức lựa chọn "Có."

"Đinh ~"

Trí não: "Ký chủ, bàn tay vàng đã trang bị xong, mời ký chủ mau chóng thực hiện nhiệm vụ, trước mắt tiến độ là 0, điểm năng lượng là 0, xin ký chủ hãy nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, đạt được điểm năng lượng, sớm ngày trọng sinh."

Nghe thấy hai chữ "trọng sinh", lòng Đan Ninh lung lay không ít.

Cô bất hạnh, nhưng cô cũng rất may mắn, nhặt lại được một mạng.

Cho nên, nhiệm vụ có khó hơn nữa cô cũng sẽ nỗ lực.

Sau đó, Đan Ninh về lại trang chủ app Học Thần, nhìn lại điểm năng lượng phía trên.

Khi điểm năng lượng tích lũy đến 1000, chính là lúc cô có thể trọng sinh.

Đan Ninh, cố lên!

"Cộc cộc cộc..." Đúng lúc này, cửa bị gõ, ngoài cửa truyền đến một giọng nữ, "Thanh Thanh, hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, đừng có đi muộn."

Nghe được giọng nói, Đan Ninh vội vàng đáp lại, "Con biết rồi."

Ngoài cửa gọi cô là mẹ của nguyên chủ An Di.

Nói đến đây, Đan Ninh thật sự rất hâm mộ nguyên chủ, cô ấy có ba mẹ yêu thương, so với cô may mắn hơn nhiều.

Một lát sau, vệ sinh cá nhân xong, Đan Ninh liền rời phòng.

Trên bàn ăn, lúc ăn bữa sáng, ba Cố là Cố Chu đang cầm điện thoại xem các công việc liên quan đến công ty, mẹ Cố nhìn cô con gái hôm nay yên lặng hơn bình thường, nghĩ đến những ngày này con gái ủ rũ, tự cho là mình đã biết nguyên nhân.

"Tuy rằng con vào trường bằng tiền, nhưng con không cần cảm thấy áp lực, chỉ cần con học hành chăm chỉ, thành tích tốt, sẽ không ai để ý đến vấn đề này đâu, những học sinh như con trong trường cũng có không ít mà."

Đan Ninh nghe, vội đáp lại, "Vâng."

Ngay sau đó ăn vội bữa sáng, nói một câu "Con đi học đây" rồi vội vã đi ra cửa.

Nhìn bóng dáng cô rời đi, mẹ Cố quay đầu nhìn về phía ba Cố, "Ông xã, thật ra lần thi vào cấp 3 này phát huy không tốt ảnh hưởng rất lớn đến Thanh Thanh, không biết ở trường áp lực của con bé có quá lớn không? Có quen không?"

Ba Cố nghe vậy, đặt điện thoại xuống, "Hay là, em nói với Thanh Thanh không cần lo lắng về việc học, đến năm lớp 12 chúng ta đưa con bé đi du học được không?"

Mẹ Cố tức giận liếc ba Cố một cái, "Thanh Thanh chính là bị anh chiều hư."

Ba Cố: "..."

Mà bên này, Đan Ninh vừa ra khỏi nhà đã không khỏi thở dài một hơi.

Tuy rằng đã thừa kế toàn bộ ký ức của nguyên chủ, nhưng tình cảm của cô đối với ba mẹ nguyên chủ không phải là thứ có thể kế thừa trong chốc lát, sự quan tâm của họ khiến cô có chút khó xử, đặc biệt là khi cô hiện tại sâu sắc nhớ rõ bộ dạng vô tình của ba mẹ mình.

Không nhịn được, Đan Ninh mở miệng hỏi: "Trí não, nguyên chủ đã đi đâu?"

Trí não: "Lúc này ở tương lai, cô ấy tự nguyện giao thân thể của thời điểm này cho hệ thống, ký chủ không cần có gánh nặng tâm lý."

Nghe trí não nói như vậy, Đan Ninh liền yên tâm, nếu không cô luôn cảm thấy mình chiếm đoạt đồ của người khác.

Một lát sau, Đan Ninh đã tới cổng trường.

Nhìn cổng trường đề sáu chữ to "Trường trung học Anh Luân Nam thị", Đan Ninh nhịn không được dừng bước chân, đây chính là "cuộc sống trung học" mà cô đã bỏ lỡ ở kiếp trước sao!

Bây giờ, cô đến rồi!