Chương 4
Chu Hồng và Chu Tiểu Quân lập tức phối hợp, làm ra vẻ muốn đưa trứng nhường cho Lâm Dung. Thế nhưng bọn chúng lại vẫn nắm chặt lấy quả trứng trong tay, căn bản là không hề có ý định thực sự đưa cho cô.
Hai đứa nghi hoặc mà nhìn Lâm Dung, như thể đang thắc mắc tại sao Lâm Dung lại không bị ngã hay làm bị sảy đứa nhỏ trong bụng.
Lâm Dung cười lạnh một tiếng, nói thẳng: "Tôi đến để lấy tiền an ủi của Chu Tráng. Tổng cộng tám vạn, tôi là vợ anh ấy, lại đang mang thai đứa con của anh ấy nên tôi đáng được hưởng ít nhất là bốn vạn. Bà đưa tiền cho tôi đi, không thì tôi sẽ thuê luật sư kiện bà đấy. Nếu mà kiện tụng thì số tiền sẽ không chỉ là bốn vạn thôi đâu."
Mặc dù Lâm Dung không được đi học nhiều nhưng dù sao cô cũng đã trải qua một đời trong cơn ác mộng của mình, cũng có nhiều thêm một chút kiến thức. Cô vẫn biết cái gì gọi là tài sản chung của hai vợ chồng, cái gì gọi là quyền thừa kế.
Cô chỉ lấy có bốn vạn là đã ít rồi đấy. Nếu cô thực sự muốn tranh giành thì ngay cả đứa bé trong bụng cô cũng có quyền thừa kế, ngôi nhà này đứng tên Chu Tráng, cô cũng đều có thể giành được một nửa ấy chứ. Nhưng Lâm Dung chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây để dưỡng thai chứ không muốn tiếp tục dây dưa với những kẻ vô ơn này nữa.
"Luật sư gì cơ? Kiện tụng gì cơ?" Bà cụ Chu đã sống gần hết đời người, nhưng trước nay bà ta chưa từng nghe đến mấy chữ như "kiện tụng" bao giờ. Chuyện trong nhà, tại sao lại để cho người ngoài nhúng tay vào cơ chứ?
Cho dù bà cụ Chu không hiểu rõ ý của Lâm Dung, nhưng sau khi nhìn thấy chiếc túi trong tay Lâm Dung, bà ta cũng đã phản ứng lại - Lâm Dung sắp rời đi, muốn lấy tiền mang theo.
Bà cụ Chu lập tức trở nên lo lắng: "Cái gì? Cô muốn tiền hả? Cô muốn đòi tiền của mẹ góa con côi như chúng tôi sao? Cô đổi ý rồi, muốn chạy theo người khác? Rồi còn muốn lấy số tiền mà con trai tôi bán mạng mới có để chạy theo người khác. Ôi trời đất ơi, xem có đáng thương cho bà già này không, người đầu bạc phải tiễn kẻ tóc xanh..." Bà cụ Chu vừa nói vừa khóc lớn.
Chu Hồng và Chu Tiểu Quân cũng lập tức khóc theo: "Mẹ ơi, mẹ đừng đi mà, nếu mẹ đi rồi thì bọn con biết phải làm sao bây giờ? Bọn con đã mất cha rồi, không thể lại không có mẹ nữa."
Nhưng những tiếng kêu khóc này đã không còn có thể làm Lâm Dung mềm lòng nữa rồi. Cô đứng dậy, vác túi xách lên vai. Khi nhớ lại những lời Chu Hồng và Chu Tiểu Quân đã nói trong cơn ác mộng của mình, cô không nhịn được mà tức giận hét lớn: "Tao chỉ là mẹ kế thôi, chúng mày còn có mẹ ruột của mình cơ mà. Chúng mày đi tìm mẹ ruột của mình mà gào ấy, đừng có ở đây mà lôi kéo người làm mẹ kế như tao!"
Những lời này của Lâm Dung khiến Chu Hồng và Chu Tiểu Quân sợ đến mức quên cả khóc.
Cuối cùng, Lâm Dung ném lại một câu: "Tôi qua nhà trưởng thôn ở nhờ vài ngày, mấy người suy nghĩ cho kỹ đi, nếu như trước 8 giờ sáng mai mà tôi không nhìn thấy bốn vạn kia, tôi sẽ thưa kiện ra tòa đấy! Chú em chồng cũng được đi học mấy ngày nhỉ, mẹ chồng à, bà đi hỏi cậu ta đi, xem cậu ta nói thế nào!"
Nói xong, Lâm Dung cũng không hề ngoảnh lại mà rời khỏi nhà họ Chu luôn.
*