Sau Khi Nhận Nhầm Bạo Quân Thành Vị Hôn Phu

Chương 4: Lang quân, chàng đến rồi! (2)

Vừa có lợi cho Dư gia, vừa dễ dàng kiểm soát, quan trọng nhất là có thể xoa dịu chút bất mãn mà bà ta dành cho Lâm thị những năm trước.

Cùng gả vào Dư gia, bà ta gả cho con trai trưởng, có cả con trai lẫn con gái, không giống Lâm thị, chỉ sinh được một đứa con gái, vậy mà lại có thể cười tươi như vậy trước mặt Tam thúc…

"Yểu Nương vâng lời đại bá mẫu." Dư Yểu ngoan ngoãn đứng dậy, đi được hai bước mới như sực nhớ ra điều gì quan trọng, chớp chớp đôi mắt đen láy: "Đúng rồi, đại bá mẫu, có thể cho Yểu Nương xem bức thư được không? Con muốn giữ lại, sau này cũng có thể cho Thế tử xem."

Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ mềm mại, có chút dè dặt, khiến người ta không nỡ từ chối.

Dư lão gia thấy đây không phải chuyện gì to tát nên đồng ý ngay, hơn nữa cô cháu gái hiểu chuyện, coi trọng Thế tử Trấn Quốc Công, ông cũng rất hài lòng.

Vương thị hơi khó chịu, nhưng cũng không có lý do gì để phản đối, chỉ nói thêm một câu: "Thế tử Trấn Quốc Công và con thân phận khác biệt một trời một vực, con muốn lấy lòng người ta cũng không sao, nhưng đừng quên thân phận nữ nhi của mình, đừng làm mất mặt Dư gia."

Dư Yểu mím môi, nhỏ giọng đáp "Vâng".

Nàng rất thông minh, có thể cảm nhận được sự không thích của đại bá mẫu dành cho mình. Nếu không có hôn sự này che chở, nàng có thể tưởng tượng được đại bá mẫu sẽ đối xử với nàng như thế nào.

Có lẽ sẽ giống như vứt bỏ một món đồ, lặng lẽ quyết định nửa đời sau của nàng.

Những chuyện như vậy, ba năm qua nàng đã chứng kiến không ít lần ở phủ đại bá phụ, đại bá phụ và đại bá mẫu thực chất là cùng một loại người.

Dư Yểu cầm bức thư rời khỏi chính viện, vừa rẽ qua hành lang đã đυ.ng phải Dư Dung, đường muội kém nàng hai tháng tuổi. Nàng khẽ gật đầu chào hỏi.

Dư Dung cao hơn nàng một chút, mặc một chiếc váy lụa màu hồng đào, trông rất hoạt bát rạng rỡ. Nàng ta là con gái ruột của Vương thị, tuy không được coi trọng như huynh trưởng, nhưng vì là con gái út, nên cũng được cưng chiều.

Nhìn thấy Dư Yểu, trong mắt nàng ta lóe lên tia ghen tị, chuyện Trấn Quốc Công phủ gửi thư đến, nàng ta cũng đã nghe nói.

Gả cho Thế tử Trấn Quốc Công, sau này sẽ là Thế tử phu nhân cao quý, một hôn sự tốt đẹp như vậy, nàng ta hận không thể cướp lấy từ tay Dư Yểu.

Đáng tiếc, y phục trang sức nàng ta có thể cướp, nhưng hôn ước đã định sẵn, dù có ghen tị đến mấy cũng không làm gì được.

"Chúc mừng Ngũ tỷ tỷ, sau này tỷ tỷ gả vào nhà cao cửa rộng, đừng quên Dung nhi nhé." Nói một câu miễn cưỡng, Dư Dung sượt qua người Dư Yểu, cố ý va mạnh vào vai nàng.

Lục Chi vội vàng đưa tay đỡ, Dư Yểu quay đầu nhìn bóng lưng Dư Dung, không hề tức giận.

Ngược lại, nàng khẽ mỉm cười, trên má phải hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ.

Vị hôn phu sắp đến Tô Châu đón nàng, đưa nàng thoát khỏi bể khổ, nàng đương nhiên không tức giận.

Đại bá phụ trọng lợi bạc tình, đại bá mẫu cay nghiệt hà khắc, đường muội luôn nhìn nàng không vừa mắt, còn cả đường huynh chưa từng coi nàng ra gì, sau này đều sẽ cách xa nàng.

Dư Yểu rất vui, nàng vui vẻ trở về tiểu viện của mình, đóng cửa phòng lại rồi bắt đầu đọc từng chữ trong bức thư của Trấn Quốc Công phủ.

"Khoảng mùng mười tháng sau sẽ đến Tô Châu, đi bằng thuyền quan sơn đen."

Nàng ghi nhớ kỹ câu này trong lòng, bắt đầu tưởng tượng ra hình dáng của vị hôn phu.

Trấn Quốc Công đời đời đều luyện võ, vị hôn phu chắc hẳn sẽ rất cao, dáng người thẳng tắp. Trong ký ức mơ hồ xa xôi, hắn đã từng cười với nàng, nên nụ cười chắc hẳn cũng rất đẹp.

Họ còn có tín vật đính ước giống hệt nhau, tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.

Thiếu nữ mân mê miếng ngọc trơn nhẵn trên cổ, đôi mắt sáng long lanh.

Miếng ngọc này vốn là một khối, cha mang từ nước ngoài về, mẹ tình cờ phát hiện ra nó có tác dụng an thần tĩnh tâm, liền chia làm hai, một nửa giữ lại cho mình, một nửa tặng cho tiểu Thế tử lúc đó.