Diệp Trì im lặng một lúc: "Em ngủ lâu thật, bố tôi và mẹ em đi gặp bạn rồi."
Tôi ngồi dậy từ sofa, không nói gì.
Hắn lại hỏi: "Em đói không? Tôi vào bếp nấu mì cho em nhé."
Diệp Trì thay đổi rất nhanh.
Hắn dường như thật sự trở thành một người anh dịu dàng, dù ở nhà hay ở trường đều chăm sóc tôi chu đáo.
Thậm chí vào ngày thi đại học, vì một trò đùa điện thoại của tôi mà hắn chạy về nhà, bỏ lỡ giờ thi.
Tôi nói mái nhà gió lớn quá, thổi làm tôi choáng váng, suýt đứng không vững.
May mà hôm đó mọi người đều đi thi đại học, dù tôi có ngã cũng không ai để ý.
Tôi chỉ đùa thôi.
Không ngờ hắn lại tin thật.
Chuyện này hắn không kể với ai, dù bị bố mắng một trận vì bỏ lỡ kỳ thi.
Sau khi mắt trái bị mù, tôi suy sụp một thời gian dài, thành tích học tập tụt dốc không phanh.
Diệp Trì học lại một năm để giúp tôi thi đậu vào cùng trường đại học với hắn.
Sau đó, hắn hỏi tôi có đồng ý làm bạn gái hắn không.
Mẹ tôi rất vui mừng.
Bà khuyên tôi rằng Diệp Trì đã thay đổi, hắn sẽ tốt với tôi.
Bố của Diệp Trì cũng ủng hộ chúng tôi bên nhau, nói như vậy lương tâm ông ấy sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.
Tất cả mọi người đều tha thứ cho Diệp Trì.
Mọi người đều giải thích cho hắn, rằng đó là lỗi vô ý, là sự non nớt của tuổi trẻ, là điều có thể bao dung và bù đắp.
Chỉ cần tôi chịu quên đi, mọi thứ đều có thể kết thúc, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.
*
Nhìn thấy hai vạch đỏ trên que thử thai, đầu tôi ong lên.
Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do cơ thể mình có những thay đổi gần đây.
Chuyện này xảy ra khi nào nhỉ?
À, một tháng trước, Nhan Ngữ đi công tác ở tỉnh khác. Tôi không nỡ để cô ấy đi, hai đứa trò chuyện cả đêm và uống say.
Diệp Trì là người đưa tôi về nhà.
Khi tôi tỉnh táo hơn một chút, tôi đã ở trong phòng tắm, mặt mũi mơ hồ.
Diệp Trì mặc chiếc áo sơ mi ướt đẫm, còn tôi thì không mặc quần áo.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, cơn đau đầu sau khi say rượu khiến tôi lầm tưởng rằng sự đau nhức trên cơ thể chỉ là do rượu mang lại.
Bây giờ nhớ lại, có lẽ giữa chúng tôi đã xảy ra chuyện đó.
Hơn nữa, Diệp Trì cũng không có biểu hiện gì đặc biệt.
Tôi khẽ đặt tay lên vùng bụng phẳng, khó có thể tin rằng bên trong đang hình thành một sinh mệnh nhỏ bé.
Ý nghĩ này khiến tôi rơi vào nỗi hoảng loạn không rõ lý do.
Cũng giống như khi biết mình sắp đính hôn với Diệp Trì, tôi lại có cảm giác sợ hãi vô tận.
Theo bản năng, người đầu tiên tôi nói về chuyện mang thai là Nhan Ngữ.
“Phải làm sao bây giờ?” Tôi khẽ lẩm bẩm: “Tớ mang thai con của Diệp Trì, nhưng tớ không muốn sinh nó ra.”
Thật kỳ lạ, tôi cứ nghĩ rằng mình rất yêu hắn.
Nhan Ngữ an ủi tôi: “Đây là con của cậu, mang dòng máu của cậu.”
“Thời gian tốt nhất để phá thai là trong vòng 70 ngày, cậu vẫn còn một tháng để suy nghĩ thật kỹ. Cậu có muốn để Diệp Trì làm cha của đứa bé không?”
“Dù cậu quyết định thế nào, tớ cũng sẽ ủng hộ.”
“Nếu cậu không muốn để Diệp Trì nuôi đứa bé, vậy thì để tớ làm điều đó.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau làm mẹ, cùng nhau chăm sóc, nuôi nấng nó thật tốt.”
“Dù cậu muốn sống ở nước ngoài hay trong nước, tớ cũng có thể kiếm đủ tiền để lo cho hai mẹ con.”
Nghe giọng nói dịu dàng của cô ấy, một lần nữa, mọi bất an trong tôi dần tan biến.
Không sao cả.
Vẫn còn có Nhan Ngữ.
Vẫn còn có cô ấy.
Khoảng cách đến ngày kết hôn chỉ còn hai tháng.
Diệp Trì cùng vài người bạn tụ tập ăn uống và kéo tôi theo.
Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn không thể hòa nhập vào vòng bạn bè của hắn, chỉ có thể ngồi một góc chơi điện thoại.
Hơn nữa, tôi có thể cảm nhận được rằng dù bề ngoài họ tỏ ra khách sáo, nhưng thực chất không hề coi trọng tôi.
Quả nhiên, khi tôi từ nhà vệ sinh bước ra, vừa đi đến khúc ngoặt thì nghe được họ đang bàn tán.
“Trì ca, anh xuất sắc như vậy, sao lại cam tâm bị ràng buộc bởi cô ta?”
“Chẳng lẽ chỉ vì tai nạn năm xưa?”
Diệp Trì bực bội lên tiếng: “Im miệng.”
“Đừng cứ nhắc mãi chuyện này. Khi đó Trì ca vẫn chưa thành niên, chỉ là vô tình gây ra lỗi lầm thôi. Trì ca chắc chắn không muốn nghe mấy người nói về chuyện đó nữa.”
Một giọng nữ trong trẻo dịu dàng vang lên, mang theo cảm giác an ủi.
À, là cô ấy.
Thẩm Hạ Nùng.
Tôi nhớ cô gái này.
Cô ấy có một đôi mắt đẹp, sáng long lanh, khi cười giống như trăng non cong cong, lộ ra nét dịu dàng thuần khiết.
Diệp Trì có lẽ cũng thích đôi mắt đó, nên mỗi khi cô ấy nói chuyện, hắn luôn chăm chú nhìn cô ấy.
Tôi đứng nép vào bức tường thật lâu, nhưng không hề nghe thấy Diệp Trì phản bác lại điều gì.
Vì vậy, tôi bước tới.
Diệp Trì nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi nhận ra hắn đang cười.
Hắn vốn không hay cười, vậy mà lúc này lại cười rất dịu dàng.
Nhìn đi.
Hóa ra hắn cũng cho rằng đó chỉ là lỗi lầm vô tình.
Khi lướt qua bên cạnh Thẩm Hạ Nùng, mùi hương ngọt ngào trên người cô ấy khơi gợi ký ức trong tôi.
Narciso Rodriguez for Her 1942, hương nước hoa lan tỏa khắp không gian.
Dạo gần đây, trên người Diệp Trì cũng thường xuất hiện mùi hương này.
Nhưng theo những gì tôi biết, hắn chưa bao giờ dùng nước hoa, càng không thể xịt loại nước hoa dành cho nữ.
Thẩm Hạ Nùng chớp mắt nhìn mọi người, sau đó đứng lên, mỉm cười đưa hộp dứa sấy khô trên bàn cho tôi.
“Chị dâu, chào chị. Em vừa đến, đây là món đặc biệt của quán, em gọi riêng cho chị.”
Tôi bị dị ứng với dứa, ăn vào sẽ bị đau bụng, nổi mẩn đỏ.
Diệp Trì biết rõ điều đó.
Nhưng hắn chỉ đứng một bên nhìn mà không ngăn cản.
Là hắn đã quên, hay hắn sợ làm Thẩm Hạ Nùng xấu hổ?