Đầu đề diễn đàn đại học Đế Đô, bạo hồng, hồng đậm, thêm kim quang lấp lánh!
[Tin nóng! Tiểu tiên nữ Tô Thiển mang thai! Đứa bé rốt cuộc là của ai? / video]
Trong video là một mỹ nữ da trắng đang ngồi ăn cơm, đang ăn, liền che ngực ghé vào bàn bên cạnh kịch liệt nôn mửa.
Xác nhận mang thai!
Diễn đàn trường lập tức bùng nổ.
Ninh Tuyết: @ Tô Thiển, chúng tôi đều rất tò mò, ba của đứa bé là ai. Cô ra đây giải thích một chút được không?
Tô Thiển nhìn thấy tin nhắn này, trực tiếp trợn trắng mắt, tùy tiện tag một người nào đó trong diễn đàn: Anh giải thích đi!
Sau đó cô đi rót cho mình một ly nước, khi trở về liếc nhìn điện thoại một cái, nháy mắt, trực tiếp phun ra một ngụm nước, trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo mang theo hoảng sợ.
Cái tên [Cố Chiến] liên tục xuất hiện.
Trong diễn đàn có hơn một ngàn người, tại sao cô lại cố tình tag phải Cố Chiến chứ?
Cố Chiến!
Thái Tử gia Cố gia, kiêu ngạo tàn nhẫn, trời sinh đứng trên cao, nắm giữ quyền lực.
Là sự tồn tại không ai dám chọc vào.
Leng keng!
Trong lòng Tô Thiển bất ổn, chuông cửa vang lên cô cũng như con rối mất hồn.
Mở cửa ra, cô liền nhìn thấy một người cao lớn đứng ở cửa, khuôn mặt đẹp trai làm người ta hít thở không thông kia dùng ánh mắt âm trầm nhìn cô, lạnh lẽo giống như ma quỷ bay ra từ địa ngục.
Cố Chiến lãnh lùng bóp cổ cô, “Tô Thiển, cô cũng đủ thông minh. Tôi mà cô cũng dám bịa đặt? Cô nói xem, tôi nên gϊếŧ chết cô như thế nào!”
Tô Thiển kinh hoảng nắm lấy bàn tay to đang bóp cổ cô của anh, ngữ khí run rẩy: “Đại…Đại ca, anh nghe tôi giải thích!”
“Cô tốt nhất có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý, nếu không…”
Trong lòng Tô Thiển run bần bật, Cố Chiến là người nổi tiếng táo bạo vô thường, nếu cô không giải thích rõ ràng, hậu quả không dám tưởng tượng!
Cô nhắm mắt lại, suy nghĩ: “Cố Chiến, đứa bé trong bụng tôi thật sự là của anh.”
Cố Chiến mắt lạnh nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, ánh mắt càng ngày càng trầm, “Tô Thiển, cô thật sự muốn tìm chết! Tôi không nhớ mình từng ngủ với cô! Vậy cô mang thai con tôi thế nào?”
Tô Thiển quyết định bằng bất cứ giá nào: “Tiệc tối hôm khai giảng anh uống quá nhiều, kéo tôi vào phòng của anh! Sau đó liền…”
Sắc mặt Cố Chiến trầm xuống, trong đầu anh hiện lên một hình ảnh…
Anh nhớ hình như tối hôm đó mình đã lôi kéo một người phụ nữ vào phòng.
Cố Chiến híp mắt, nguy hiểm mở miệng: “… Cô chứng minh như thế nào!”
Tô Thiển co rụt cổ: “Tống Hằng, Tống Hằng có thể chứng minh, anh gọi điện thoại cho anh ta đi!”
Cố Chiến lạnh nhạt móc điện thoại ra, gọi điện thoại cho Tống Hằng, bên kia Tống Hằng trả lời rất nhanh.
Giọng nói thiếu đòn của Tống Hằng vang lên: “Lợi hại nha anh Chiến, đứa bé trong bụng Tô Thiển chính là vào tiệc tối hôm đó đi? Lặng lẽ không một tiếng động ngủ với hoa khôi giảng đường, hỏi anh còn chết không thừa nhận, hắc hắc hắc…”
Cố Chiến đầu ong ong một chút, lập tức lạnh mặt cúp điện thoại.
Tô Thiển thật cẩn thận đánh giá Cố Chiến, sắc mặt của anh trầm đến muốn ăn thịt người.
Tối hôm đó quả thật cô bị Cố Chiến uống nhiều quá kéo vào trong phòng, nhưng Cố Chiến không làm gì cô cả.
Cô trong sạch, Cố Chiến cũng trong sạch.
Bụng cũng trống trơn.
Không cẩn thận tag Cố Chiến vào, cô cũng không dám nói thật!
Hai người cứ giằng co như vậy hồi lâu, Tô Thiển yêu ớt mở miệng: “… Anh yên tâm, đứa nhỏ này tôi sẽ không khiến anh khó xử, tôi đã hẹn bệnh viện trước rồi.”
Trong đầu Cố Chiến hiện lên khuôn mặt tái nhợt đầy từ ái.
“A Chiến, thời gian của mẹ không còn nhiều nữa, tiếc nuối lớn nhất chính là không thể nhìn con lập gia đình, không thể ôm cháu trai…”
Cố Chiến hít sâu một hơi, buông lỏng cổ Tô Thiển ra, mày nhíu chặt.
“Đứa nhỏ này, tôi muốn.”