“Xin lỗi…” Ninh Kim Thoa cắn răng nói, trong lòng thầm nghĩ sẽ tìm cách trả thù Tô Mộc Nguyệt sau khi về báo lại với mẹ mình.
Thấy Ninh Kim Thoa đã chịu xin lỗi, Tô Mộc Nguyệt mới tạm hài lòng, không thèm để ý đến cô ta nữa, quay lại bên Bảo Nhi: “Bảo Nhi, con phải nhớ kỹ, sau này bất kể ai dám mắng con, con phải mạnh mẽ đáp trả, cho đến khi họ phải sợ con mà xin lỗi. Còn việc có tha thứ hay không… hừm, cứ để tâm trạng quyết định!”
Đôi mắt Bảo Nhi sáng rực lên, thằng bé gật đầu mạnh mẽ.
Tô Mộc Nguyệt mỉm cười, vừa vỗ nhẹ Bảo Nhi vừa bảo: “Bảo Nhi, mau ăn canh trứng đi! Nếu để nguội sẽ bị tanh, không ngon đâu.”
Bảo Nhi nhìn vẻ mặt dữ tợn của cô ruột mình, hơi sợ hãi, liền bưng bát canh trứng tiến gần đến chỗ Tô Mộc Nguyệt rồi xúc một thìa bỏ vào miệng. Vị thơm ngọt mềm mịn của canh trứng lan tỏa trong khoang miệng khiến Bảo Nhi cảm thấy đây là món ngon nhất trên đời.
“Thằng tạp chủng kia không được ăn! Đó là canh trứng của ta!” Ninh Hiểu Dương bỗng hét lớn, rồi lao tới, hai bàn tay mập mạp vung thẳng vào mặt Bảo Nhi, khiến cậu bé sợ hãi lùi về phía sau.
Tô Mộc Nguyệt lập tức giơ chân đá Ninh Hiểu Dương lăn ra xa.
Nàng vội đứng chắn trước Bảo Nhi, trong lòng không khỏi bực bội. Theo ký ức còn sót lại, Ninh Hiểu Dương từ nhỏ đã là đứa trẻ không ra gì, ngày nào cũng tìm cách bắt nạt Bảo Nhi, ép cậu phải quỳ xuống làm ngựa cho mình cưỡi. Cơ thể béo mập của nó đè lên người Bảo Nhi, khiến cậu mỗi lần đều mệt lả, thở không ra hơi.
Nguyên chủ cũng từng ngăn cản vài lần, nhưng đều bị Vương thị đánh mắng trở về. Dĩ nhiên, nguyên chủ không phải vì thương xót Bảo Nhi, mà là cảm thấy mất mặt vì danh nghĩa cậu vẫn là con trai nàng.
Ninh Kim Thoa tròn mắt chỉ vào Tô Mộc Nguyệt, hét lên: “Tô Mộc Nguyệt, ngươi điên thật rồi sao?”
Đó là cháu đích tôn được cả nhà Ninh gia nâng niu, Vương thị cùng anh chị cả đều cưng chiều, thế mà Tô Mộc Nguyệt dám đánh hắn!
Dù Tô Mộc Nguyệt đá Ninh Hiểu Dương, nhưng nàng cũng đã kìm lực, dùng chút kỹ xảo nên trông có vẻ mạnh nhưng thực ra không gây thương tích nặng.
Bảo Nhi ôm chặt bát canh trứng, sợ hãi nhìn mọi chuyện, không biết phải làm sao.
Quả nhiên, Ninh Hiểu Dương vừa ngã xuống đất liền bật khóc ầm ĩ, vừa khóc vừa chửi bới hướng về phía Bảo Nhi, miệng tuôn ra những lời thô tục: “Thằng tạp chủng, thằng tạp chủng…”
Bảo Nhi run rẩy, bàn tay nhỏ bé không giữ nổi bát canh trứng nữa, khiến bát rơi xuống đất, vỡ tan tành. Sắc mặt Tô Mộc Nguyệt tối sầm lại, nàng bước lên chặn giữa hai đứa trẻ, không chút do dự giơ chân đạp Ninh Hiểu Dương lăn ra xa lần nữa.
Đối với loại người như thế này, không cần phải nói lý lẽ hay nhân nhượng. Bạo lực chính là cách tốt nhất để dạy dỗ.
Ninh Hiểu Dương bị Tô Mộc Nguyệt đá văng ra tận cửa, Ninh Kim Thoa tức giận đến mức toàn thân run lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn Tô Mộc Nguyệt, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi trước sự tàn nhẫn dứt khoát của nàng.
Bảo Nhi nhìn xuống bát canh trứng bị đổ trên đất, đôi mắt ngấn lệ: “Canh trứng… rơi hết rồi!” Những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má cậu bé.
Tô Mộc Nguyệt ôm lấy Bảo Nhi, dịu dàng an ủi: “Bảo Nhi đừng khóc, con có thể ăn cùng mẫu thân chén này mà.”
Bỗng từ ngoài sân vọng vào tiếng la hét chói tai: “A… Đứa nào đánh cháu trai ta thê thảm thế này, đồ độc ác…” Không cần nhìn, Tô Mộc Nguyệt cũng biết đó là Vương thị đã trở lại. Có vẻ hôm nay không dễ mà ăn yên ổn bát canh trứng này.
Nàng ôm Bảo Nhi đi ra sân, nơi đó đã có một vòng người đang tụ tập xem náo nhiệt. Vương thị đang ôm Ninh Hiểu Dương khóc lóc, mặt đầy vẻ đau lòng.