Đối với người đã trải qua nhiều sóng to gió lớn như Bạch Nguyệt Sanh mà nói, chuyện này dễ như ăn bánh.
Nhưng ai ngờ sau khi nhận mới biết nhiệm vụ này có rất nhiều hạn chế.
Một trong số đó là: cậu không được thay đổi ngoại hình (nhưng được phép giảm 40%).
Mà xuyên qua chín thế giới, cậu nhận được vô số không gian tệ, cơ thể đã được tăng cường hết mức, gương mặt của Bạch Nguyệt Sanh chắc chắn sẽ khiến người Trái Đất phải kinh ngạc, đừng nói là giảm 40%, cho dù giảm 60% cũng có sự chênh lệch không nhỏ với người thường.
Có khuôn mặt như vậy, muốn sống yên bình thật không dễ dàng gì.
Mà điều kiện trong cái “bình thường” của nhiệm vụ nhiều không đếm xuể.
Đầu tiên, độ nổi tiếng không được vượt quá mười vạn, cho nên dù có ra sao cậu cũng không thể trở thành người nổi tiếng dưới bất kỳ hình thức nào.
Thứ hai, tài sản không được vượt quá mười vạn, cho nên cậu không nhà không xe, chỉ có thể thuê nhà để ở, ra ngoài phải đi bộ, còn vì gương mặt quá thu hút sự chú ý, cậu không thể đi phương tiện giao thông công cộng, đi taxi thì phải chịu đựng sự phiền phức của “nói chuyện” suốt dọc đường.
Bạch Nguyệt Sanh mới sống trên Trái Đất được một năm đã thấy lo lắng, mười chín năm còn lại phải sống thế nào đây? Không những thế, cậu còn bị gán cho thể chất may mắn cấp S kỳ lạ.
May mắn cấp S là gì? Chính là…
Chân cậu đá phải một vật cứng, Bạch Nguyệt Sanh cúi đầu xuống nhìn, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Cạnh chân cậu là một cái vali đen đang mở, bên trong xếp gọn gàng một hàng tờ tiền màu đỏ mới tinh, đếm sơ qua cũng phải một trăm vạn.
Xem đi, thể chất may mắn cấp S chính là ra cửa đi giữa đường gió rét, nhấc chân cũng có thể đạp phải một trăm vạn nhân dân tệ.
Nếu nhặt lên, nhiệm vụ của Bạch Nguyệt Sanh sẽ trực tiếp thất bại, bởi vì tài sản của cậu không được vượt quá mười vạn.
Bạch Nguyệt Sanh chỉ có thể coi tiền như rác, mắt nhìn thẳng đi về phía trước, bước qua đống tiền như bước qua đống lá khô không có chút giá trị nào, bình tĩnh tiếp tục đi về nhà.
Trời mới biết cậu là một tên tham tiền, dù nhân dân tệ không dùng được ở Cục Quản Lý Thời Không, nhưng đó cũng là tiền thật, cứ vứt chúng nó đi như vậy, Bạch Nguyệt Sanh đau lòng chết đi được.
Đáng thương cho Bạch Nguyệt Sanh, đến một người để phàn nàn cũng không có, hệ thống A Cửu của cậu đi chơi đã nửa tháng không thấy đâu.
Bạch Nguyệt Sanh cô đơn lẻ bóng đi bộ hơn nửa tiếng, tay chân sắp đông cứng lại mới tới cổng tiểu khu.
Chỗ cậu ở cũng không tệ, là một căn hộ cao cấp có giá thuê khá cao, tiền thuê được tính vào loại chi tiêu, miễn là mỗi lần tiêu không vượt quá mười vạn thì không tính vào giá trị tài sản, cho nên không vi phạm quy định.
Bạch Nguyệt Sanh cũng không cần nghĩ cách kiếm tiền, tuy nhân dân tệ không thể đổi thành thời không tệ, nhưng thời không tệ lại có thể đổi thành nhân dân tệ, cho nên cậu căn bản không thiếu tiền.
Đương nhiên… hai chữ “bình thường” trong nhiệm vụ không liên quan đến tiền, dù có tiền hay cậu cậu cũng là con quỷ nghèo kiết xác.
Bạch Nguyệt Sanh ra khỏi thang máy, vừa đi đến trước cửa nhà mình cậu chợt dừng lại.
Có không ít người đang đứng đó, một hàng người mặc đồ đen khiến cậu không khỏi nhíu mày, cậu có dự cảm không lành.
Quả nhiên, đám người mặc đồ đen tách ra, một người đàn ông đeo kính trông rất bất phàm bước ra, thái độ của anh ta rất cung kính, nhưng giọng điệu nói chuyện lại rất cao cao tại thượng: “Chào ngài Bạch, tôi là Lý Thanh, là luật sư chấp hành của bà Tôn thuộc tập đoàn tài chính Tụ Quang, chỗ tôi có một phần tài sản và di chúc liên quan đến ngài, hy vọng ngài có thể xác nhận một chút.”
Bạch Nguyệt Sanh bình tĩnh trả lời: “Tôi không quen anh, cũng không biết bà Tôn trong miệng anh là ai.”
Người đàn ông đeo mắt kính khẽ cong môi, ẩn chứa sự khinh miệt, nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra bên trong chứa sự ghen tỵ khi “người hạ đẳng gặp may”: “Cha mẹ ngài mất sớm, cũng đã cắt đứt quan hệ với người thân từ lâu, không biết cũng không thể trách ngài, bà Tôn là chị em cùng cha khác mẹ của mẹ ngài, bà ấy không có con cháu, sau khi chết, tất cả tài sản đều đứng tên ngài.”
Nói xong, anh ta lấy một tập tài liệu in chữ đen đẹp đẽ ra, đưa tới trước mặt cậu: “Chỉ cần ký vào đây, số tài sản mười hai tỷ dưới danh nghĩa của bà Tôn đều thuộc về ngài.”