Dưới Bầu Trời Mùa Hạ

Chương 1

Mùa hè năm 20XX.

Mùa hè luôn mang đến cảm giác nóng bức và oi ả, nhưng cũng là khoảng thời gian mà trẻ con và học sinh luôn mong đợi, bởi vì họ không phải đến trường. Mạnh Hiểu Tuyết năm nay vừa tròn 7 tuổi, và như bao bạn cùng trang lứa, cô cũng đang tận hưởng kỳ nghỉ hè. Một ngày bình thường như mọi ngày, Hiểu Tuyết đang ngồi trên sofa ngoài phòng khách, xem tivi và dõi theo chương trình hoạt hình yêu thích, trong khi mẹ cô, Cố Hương Lan, đang chuẩn bị bữa tối trong bếp.

Gia đình Mạnh Hiểu Tuyết là một gia đình bình dị, không giàu có, với mức thu nhập trung bình. Nguồn thu nhập chủ yếu của gia đình đến từ ba cô, Mạnh Đức Hải, một nhân viên văn phòng, và mẹ cô, Cố Hương Lan, chủ yếu làm nội trợ. Bà cũng có khiếu thêu thùa khá tốt, vì ngày trước bà ngoại đã dạy bà thêu, nên khi rảnh rỗi, bà thường nhận may đồ hoặc thêu khăn tay để kiếm thêm thu nhập.

Bữa tối của gia đình hôm nay cũng như mọi ngày, trên bàn ăn là những món ăn đơn giản nhưng đậm đà tình cảm mà mẹ cô đã tỉ mỉ chuẩn bị. Tuy nhiên, không khí hôm nay có vẻ khác biệt, và Hiểu Tuyết cảm nhận được điều gì đó không bình thường. Bất chợt, ba cô lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

“Ba có chuyện này muốn thông báo cho con.” Mạnh Đức Hải nói, nhìn Hiểu Tuyết với ánh mắt nghiêm túc. “Nhà chúng ta sắp có thêm một thành viên mới. Có một người quen cũ, từng có ơn với gia đình ta, muốn chúng ta chăm sóc con của họ trong một khoảng thời gian. Có thể ngày mai thằng bé sẽ được đưa sang đây. Tại sao họ lại làm vậy thì ba cũng không rõ, chỉ là chúng ta không thể từ chối được.”

Cả không gian bỗng chốc trở nên im lặng. Ánh mắt của Mạnh Đức Hải và Cố Hương Lan cùng hướng về phía Hiểu Tuyết, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng, như thể sợ con bé sẽ không chấp nhận thay đổi này.

Hiểu Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn ba mẹ với ánh mắt tò mò nhưng cũng có phần lo lắng. Cô bé chưa bao giờ quen với việc có người lạ sống chung trong nhà, và sự xuất hiện của một đứa trẻ khác chắc chắn sẽ thay đổi cuộc sống của cô.

“Con… con phải chăm sóc bạn ấy à?” Hiểu Tuyết hỏi, giọng có chút run, ánh mắt chạm vào ba mẹ.

Mạnh Đức Hải gật đầu, khẽ đáp: “Không phải chỉ mình con đâu, cả nhà ta sẽ cùng nhau chăm sóc. Nhưng con là người gần gũi nhất với thằng bé, con chắc chắn sẽ giúp được nhiều.”

Cố Hương Lan thêm vào: “Đúng vậy, ba con nói đúng đấy. Mẹ sẽ luôn ở bên con. Chúng ta chỉ giúp đỡ một thời gian thôi, đừng lo lắng quá.”

Hiểu Tuyết mím môi, im lặng không nói gì thêm. Cô bé không biết phải cảm thấy thế nào về việc này. Là trung tâm của sự chú ý trong gia đình suốt bao lâu nay, giờ đây, sự xuất hiện của một người khác trong ngôi nhà này có thể sẽ làm thay đổi tất cả. Liệu thằng bé đó có thân thiện không? Liệu cô có thể làm bạn với cậu ấy không?

Buổi tối trôi qua trong sự im lặng. Bữa cơm vẫn đầm ấm, mọi người vẫn cười nói như mọi ngày, nhưng Hiểu Tuyết không thể xua tan được những lo lắng trong lòng. Cô cố gắng tự an ủi mình rằng đây có thể là cơ hội để kết thêm một người bạn mới, nhưng trong lòng cô vẫn không tránh khỏi nỗi lo sợ. Cô tự hỏi: “Liệu ba mẹ có còn quan tâm đến mình như trước nữa không, khi có người khác trong nhà?”

Hiểu Tuyết nhìn vào chiếc đồng hồ trên tường, thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua. Một đêm dài nữa lại chuẩn bị đến, và cô chỉ có thể hy vọng rằng khi thằng bé đến, mọi thứ sẽ không thay đổi quá nhiều.