Bàn tay trắng muốt xinh đẹp của nàng xoa nhẹ lên khuôn mặt của cậu, móng tay dài được nhuộm màu nhưng lại không làm tổn thương đến cậu, chỉ vuốt ve mỗi tấc da thịt của cậu một cách cẩn thận: “Ngươi thật đẹp…”
Khởi Tuyết giật nảy mình, cậu mở to mắt, đập vào mắt cậu là một khuôn mặt quyến rũ của nữ tử, giống tượng thần đến bảy tám phần nhưng lại đẹp gấp trăm ngàn lần so với tượng thần, đồng thời còn nhìn cậu một cách quyến luyến.
Quanh thân của nàng có sương mù lững lờ, bóng dáng mờ ảo như là ảo ảnh khó lường.
Là Sơn Âm nương nương!
Khởi Tuyết ngây ra một lúc, sau đó cậu quỳ rạp người xuống: “Đệ tử bái kiến nương nương!”
“Không cần đa lễ.”
Sơn Âm nương nương điểm nhẹ ngón tay, khẽ nâng cậu dậy, pháp tướng của nàng gần trong gang tấc, giọng nói như truyền tới từ chân trời xa xôi, nhẹ nhàng rót vào trong lỗ tai của Khởi Tuyết.
“Ta đến đây là vì ngươi, Khởi Tuyết, ta cần ngươi giúp một việc, ngươi có bằng lòng giúp ta không?”
Khởi Tuyết nghe Sơn Âm nương nương nói mình tới đây là vì cậu thì lập tức ngạc nhiên đến choáng váng, cậu không ra sao, vội vàng đồng ý: “Đệ tử nguyện xông pha khói lửa vì nương nương, không bao giờ từ chối!”
Sơn Âm nương nương khẽ cười rồi điểm vào trên trán của cậu: “Đừng vội, ngươi xem xong rồi trả lời ta cũng không muộn.”
Ngay giây phút pháp lực tràn vào trong đầu, Khởi Tuyết chợt nhìn thấy một vài cảnh tượng, cũng khiến cậu nhìn thấy thiên đạo.
Thì ra thế giới của bọn cậu chỉ là một tiểu thuyết tình yêu, cặp nhân vật chính trong tiểu thuyết là nam tử, trong tương lai cặp nhân vật chính sẽ quen nhau và yêu nhau, nắm tay nhau lật đổ chính sách tàn bạo của Đại Ung, gϊếŧ chết Thiên tử, mưu đoạt ngôi vua.
Tai ương chìm ngập, yêu ma giáng xuống, cặp nhân vật chính lại là những người có thực lực mạnh nhất Nhân tộc, gần như đuổi tận gϊếŧ tuyệt yêu ma, thậm chí Sơn Âm nương nương cũng bị đánh đuổi về động sâu, phong ấn trong bóng tối vĩnh viễn không thấy mặt trời.
Sau khi biết được những chuyện này, Khởi Tuyết tức giận đến mức cả người run rẩy, căm thù cặp nhân vật chính thấu xương… Không chỉ vì tai ương mà các yêu ma và Sơn Âm nương nương gặp phải, mà còn là vì vị Thiên tử Đại Ung bị gϊếŧ chết kia, bởi vì gã là người có ơn nhân cứu mạng Khởi Tuyết.
Mười mấy năm trước, khi cậu đến một ngọn núi khác để vui chơi thì đúng lúc trong cung tổ chức săn bắn, cậu suýt chút nữa đã bị một mũi tên bắn chết nhưng Thiên tử ba tuổi đã chắn mũi tên cho cậu nên cậu mới có thể trốn thoát, nếu không thì khó sống tới bây giờ.
Nhưng trong tiểu thuyết, Thiên tử lại là trùm phản diện đối nghịch với nhân vật chính, gã sẽ bị nhân vật chính dùng kiếm đâm xuyên tim, cơ thể bị treo dưới cửa thành và bị dân chúng vứt lá ném rau, ngay cả sau khi chết cũng phải gánh tiếng xấu là bạo quân và bị bêu danh muôn đời.
Khởi Tuyết cảm thấy đau lòng thay cho người có ơn, đôi mắt trở nên ửng đỏ, cậu nhìn về phía Sơn Âm nương nương bằng ánh mắt vừa đau khổ vừa ấm ức: “Nương nương muốn đệ tử làm gì ạ?”
“Đứa trẻ ngoan.”
Sơn Âm nương nương xoa đầu Khởi Tuyết, khẽ cười: “Ta bị thiên đạo trói buộc, có rất nhiều việc cần phải giao cho ngươi làm. Ta muốn ngươi vào cung, chiếm sự sủng ái của Thiên tử, tiếp theo…”
Cánh môi đỏ thắm như máu của nàng thốt ra từng chữ: “Khiến thế gian rối loạn đến mức long trời lở đất.”
Khởi Tuyết giật mình: “Đệ tử… Có thể làm được ư?”
“Đương nhiên là được.” Sơn Âm nương nương nâng cằm Khởi Tuyết lên: “Ngươi thấy ta có đẹp không?”
“Tất nhiên là đẹp ạ.” Khởi Tuyết khen ngợi từ tận đáy lòng.
“Nhưng ngươi lại đẹp vượt xa cả ta.” Sơn Âm nương nương mỉm cười: “Bởi vì ngươi xinh đẹp và biến thành dạng người ngay tại thần từ nên mới có thể khiến ta thức tỉnh cỗ pháp thân này. Ngay cả khi ta nhìn ngươi cũng cảm thấy động lòng, chứ đừng nói chi là bọn chúng…”
Nàng ghé vào bên tai Khởi Tuyết, nhỏ giọng nỉ non: “Vẻ đẹp của ngươi là sức mạnh lớn nhất của ngươi, không có người nào không yêu ngươi.”
Chẳng mấy chốc pháp thân của Sơn Âm nương nương đã biến mất, trước khi nàng biến mất, nàng có để lại một câu và vài món đồ cho Khởi Tuyết.
“Sau khi xuống núi, ngươi kiếm Vệ Hoài, gã ta là Đại Tướng quân của Đại Ung, cũng là bạn thân của Thiên tử, gã ta có thể giúp ngươi vào cung.”
Khởi Tuyết nhận được ba sợi lông thỏ, những lúc nguy cấp, chỉ cần siết chặt một sợi lông thỏ trong tay, vậy thì Sơn Âm nương nương sẽ đáp lại lời cầu cứu của cậu.
Tiểu thuyết được phong ấn trong Thức Hải của cậu, có thể điều động theo ý muốn của cậu, chỉ cần nghĩ tới là có thể đọc được.
Cuối cùng, nàng chúc phúc cho Khởi Tuyết, chỉ cần Khởi Tuyết còn có thể duy trì dạng người thì sẽ không có bất cứ người nào nhìn ra thân phận thỏ yêu của cậu, cho dù là những đạo sĩ có pháp lực cao cường thì cũng không thể nhìn thấu chân thân của cậu.
“Đa tạ nương nương.”
Khởi Tuyết lạy vài cái trước tượng thần, khó có thể khống chế tâm trạng kích động. Mặc dù cậu cảm thấy vô cùng tức giận nhưng không ngờ mình lại được Sơn Âm nương nương giao trách nhiệm quan trọng, còn sắp được gặp người có ơn mà mình đã mong nhớ từ lâu, cậu cảm thấy vô cùng phấn khích và vui vẻ.
Cậu nhất định phải làm tốt nhiệm vụ mà nương nương đã giao cho cậu, gϊếŧ chết cặp nhân chính kia, khiến thế gian rối loạn đến mức long trời lở đất.
Nhưng rốt cuộc dáng vẻ của cậu ra sao mà nương nương lại nói cậu đẹp vượt xa cả nương nương chứ? Sao có thể như vậy?
Khởi Tuyết sờ khuôn mặt của mình, thử đứng dậy nhưng đôi chân lại không nghe lời cậu nói, làm thế nào cũng không đứng dậy được, làm người thật là khó khăn, sao có thể dùng đôi chân để đứng vững chứ, cậu thật sự không thể dùng bốn chân ư?
Cậu vuốt ve cặp đùi trơn bóng, trong lúc cậu đang suy nghĩ, bên ngoài thần từ chợt truyền tới tiếng ồn ào, chắc chắn là đám đáng ghét kia: “Thiếu chủ, chắc chắn A Tuyết đang trốn ở đây, chúng ta đã kiếm ở những nơi khác nhưng vẫn không tìm thấy y.”
“Vậy thì vào xem xem.”