Giữa mùa hè.
Mặt trời rực cháy.
Hơi nóng hừng hực như lửa tràn ngập khắp nơi, cuồn cuộn bốc lên mang theo cái oi bức ngột ngạt.
Từng tia nắng vàng như rót xuống từ trên cao bao trùm mặt đất, dường như thấm vào từng mạch máu, đến mức mồ hôi còn chưa kịp đọng lại đã bốc hơi.
Thẩm Tịch nằm bất động trên tấm lưng phủ đầy lông mềm mại không hề cảm nhận được chút xóc nảy nào. Mỗi lần hô hấp đều như đang nuốt phải dung nham, cổ họng khô rát đến mức như muốn nứt toác.
Nhưng so với cái nóng thiêu đốt ấy, thứ khó chịu đựng hơn chính là cơn đau dữ dội đang cuộn trào trong lục phủ ngũ tạng.
Cơn đau như lưỡi dao sắc bén xé rách từng thớ thịt, liên tục lan tỏa ra tứ chi.
Cũng may theo thời gian trôi qua, cảm giác tê dại dần lấn át phần nào sự dày vò, không còn mãnh liệt như lúc mới bắt đầu.
Bỗng nhiên —
Thứ bên dưới hắn vẫn luôn lao đi ổn định bất chợt chững lại.
Sự lay động nhẹ cũng đủ khiến cơn đau trong người bùng lên. Thẩm Tịch nhíu mày, một cơn ngứa ngáy khó chịu ập tới, khiến hắn không nhịn được mà ho khẽ hai tiếng.
Chỉ là một cái ho nhẹ, nhưng nội tạng như bị đảo lộn, cơn đau càng trở nên tồi tệ hơn.
Âm thanh trầm thấp ấy lập tức thu hút sự chú ý của người đàn ông phía trước.
"Ngươi mà còn không chịu ngoan ngoãn thì đừng trách ta!" Gã đàn ông lộ ra vẻ bực bội pha lẫn căng thẳng, dáo dác nhìn quanh. Thấy không ai chú ý, gã mới quay đầu lại, không ngờ vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thẩm Tịch. Động tác của gã bất giác khựng lại.
Tên bệnh tật này… Khi mới gặp đã gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, trông chẳng khác nào kẻ đang hấp hối. Giờ bị thuốc khống chế, toàn thân bủn rủn yếu ớt đến mức chẳng thể nhúc nhích.
Nhưng kỳ lạ là, dù suy nhược, khí chất hắn toát ra lại không hề nhu nhược. Tấm áo đen viền chỉ vàng với kiểu dáng giản đơn khoác trên người hắn, ngay cả khi nằm cũng không che giấu được dáng người cao gầy thẳng tắp. Đặc biệt là khuôn mặt ấy — đường nét cứng cỏi, góc cạnh rõ ràng, cấu trúc xương hoàn mỹ đến lạ thường.
Nhất là đôi mắt kia, chỉ một ánh nhìn vô tình lướt qua, đáy mắt đen nhánh như hàn đàm dưới ánh nắng chói chang, ánh lên tia cười nhàn nhạt nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Sự điềm nhiên lạnh lẽo ấy khiến người ta bất giác rùng mình.
Chẳng mấy chốc, gã đàn ông vội thu lại suy nghĩ, trong lòng cười lạnh.
Dù có dung mạo thế nào thì đã sao? Tu vi thấp kém lại xuất thân hèn mọn, cuối cùng cũng chỉ có thể mặc người xâu xé.
Nghĩ vậy, gã nhếch môi đầy ác ý rồi tiếp tục niệm quyết, bay thẳng về phía cổng thành nguy nga sừng sững.
Thẩm Tịch chú ý đến ba chữ lớn trên cổng thành, nét chữ mạnh mẽ rắn rỏi, mang phong cách cổ xưa, từng đường nét tựa như dòng kim quang tỏa sáng lấp lánh ẩn chứa một luồng khí thế uy nghiêm, như một con phượng hoàng vàng rực đang dang cánh chuẩn bị bay lên.
Gã đàn ông phía trước không có thời gian để quan sát những thứ này. Càng đến gần cổng thành, sắc mặt gã càng thêm căng thẳng, gã thấp giọng quát khẽ với Thẩm Tịch: “Ta cảnh cáo ngươi, đây là chân núi Kỳ Sơn thuộc Tam Linh Cảnh, không phải cái nơi hạ đẳng như phàm giới của ngươi. Vào Minh Hoàng Thành rồi mà còn dám phát ra một tiếng động, cứ chờ xem ta xử lý ngươi thế nào!”
Thẩm Tịch không để tâm đến lời đe dọa của gã, hắn chỉ lặng lẽ nghiền ngẫm mấy từ khóa quan trọng trong câu nói ấy.
Tam Linh Cảnh.
Kỳ Sơn, Minh Hoàng Thành.
Thông tin trùng khớp đến mức này, không thể nào chỉ là trùng hợp.
Ngay khoảnh khắc đến thế giới này, trong đầu hắn bỗng dưng xuất hiện một chuỗi ký ức xa lạ. Nếu những ký ức đó là thật...
“Nghe đây! Vào Minh Hoàng Thành rồi thì mọi chuyện phải nghe theo ta, đừng có gây rắc rối cho ta!”
Giọng gã đàn ông càng lúc càng thấp, vừa dứt lời thì từ trong thành có người tiến ra. Gã lập tức lấy ra một tấm lệnh bài, cung kính dâng lên vội vàng giải thích: “Đây là —”
Người kiểm tra chẳng buồn nghe gã lảm nhảm, chỉ xác nhận lệnh bài rồi phất tay một cách mất kiên nhẫn: “Vào đi!”
Gã đàn ông không dám cãi, cúi chào một cái rồi nhanh chóng niệm chú vọt thẳng vào trong.
Bên trong thành, các luồng linh quang muôn màu lượn lờ như rồng, chẳng ai để ý đến bóng người mới nhập thành. Gã vẫn cẩn thận tránh đi con đường chính, vòng qua những lối nhỏ vắng vẻ, rốt cuộc đến một khu viện yên tĩnh hẻo lánh.
Vừa hạ xuống, từ trong phòng bắn ra một tia linh quang đỏ rực.
“Sao giờ mới tới?”
Thấy ánh sáng ấy, gã đàn ông lập tức nhảy xuống khỏi tọa kỵ hoảng hốt quỳ rạp xuống đất: “Xin Phượng Sứ tha tội! Kẻ này được bắt từ phàm giới, ngài cũng biết đấy, linh lực nơi ấy vô cùng thưa thớt, bất kể là tiên, yêu, quỷ hay ma, hễ xuống đó thì đều bị áp chế tu vi. Tiểu yêu trở về Tam Linh Cảnh lần này thực sự hao tổn không ít sức lực!”
Người được gọi là Phượng Sứ quét mắt nhìn Thẩm Tịch. Ban đầu ánh mắt gã hờ hững, nhưng khi rơi xuống khuôn mặt hắn lại bất giác dừng lại trong chốc lát.
Một tia linh lực xuất ra từ tay Phượng Sứ, nâng Thẩm Tịch từ trên lưng tọa kỵ xuống đất.
“Đây chính là Thiên Linh Lô Đỉnh mà ngươi tìm được sao?”
Nghe thấy bốn chữ “Thiên Linh Lô Đỉnh”, ánh mắt Thẩm Tịch thoáng trầm xuống.
Một danh xưng mang hàm ý quá rõ ràng.
Kết hợp với tình cảnh hiện tại, điều này chẳng khác nào xác nhận suy đoán của hắn.
Những sự việc đang diễn ra, từng chút một đều trùng khớp với nội dung của cuốn sách đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.
Hắn nhớ trong sách có một nhân vật phụ ít xuất hiện tên là Lý Trần Ẩn, chính là kẻ sở hữu thể chất gọi là “Thiên Linh Lô Đỉnh”.
Còn về Kỳ Sơn mà gã đàn ông kia vừa nhắc đến, theo những gì ghi trong sách, đó là lãnh địa của tộc Phượng Hoàng — chủng tộc tối cao trong Tam Linh Cảnh, nơi thường được gọi là Yêu giới.
Minh Hoàng Thành dưới chân Kỳ Sơn là thành trì nội bộ của Phượng tộc. Những ai mang huyết mạch tinh thuần của Phượng Hoàng mới được sinh sống tại đây, mà nơi ở càng gần Minh Hoàng Cung thì thân phận lại càng tôn quý.
Bên trong Minh Hoàng Cung, chính là kẻ phản diện lớn nhất của toàn bộ câu chuyện, cũng là chủ nhân của tòa thành này, Phượng Hoàng Đế Tạ Phù.
Thẩm Tịch nhìn về phía xa.
Những cung điện nguy nga tráng lệ lẩn khuất trong tầng tầng mây mù, cứ như lơ lửng giữa trời đất. Dù chỉ đứng từ xa, hắn vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp chấn động lòng người, ánh vàng rực rỡ tỏa ra vạn trượng, phản chiếu lên những tòa tiên sơn ngọc các còn huy hoàng hơn cả nhật nguyệt. Một tầng hỏa diễm kim sắc dày đặc bao phủ lấy toàn bộ cung điện mang theo sức ép khiến người ta phải nghẹt thở.
Minh Hoàng Cung chính là sự kết tinh của sức mạnh Phượng Đế qua các đời. Sự cường hãn của Tạ Phù, từng tấc từng ly đều thể hiện trên tòa cung điện kiên cố bậc nhất trong lịch sử Phượng tộc này.
“Chuyện gì thế này?”
Cảm giác một luồng nhiệt lưu kỳ lạ cuồn cuộn tràn vào cơ thể, Thẩm Tịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Từ khi đến thế giới này, mọi thứ đều đi ngược lại nhận thức ban đầu của hắn. Trước đó, hắn đã chịu thiệt vì “linh lực” một lần, nhưng lần này, thứ hắn cần làm là quan sát cẩn trọng.
Gã đàn ông quỳ trên mặt đất nhanh chóng lên tiếng giải thích: “Bẩm sứ giả, chớ thấy tiểu tử này tu vi thấp kém mà lầm, thân pháp của hắn cực kỳ quỷ dị, suýt chút nữa tiểu yêu đã mắc bẫy của hắn rồi. Vì thế ta mới hạ một ít Lạc Linh Tán để chế ngự hắn, nhờ vậy mới có thể mang hắn về đây!”
“Ừm.” Phượng Sứ chỉ hờ hững đáp một tiếng, tiếp tục tỉ mỉ tra xét.
Sau khi xác nhận thể chất Lô Đỉnh là thật, trên mặt gã cuối cùng cũng lộ ra vẻ hài lòng.
Gã đàn ông thấy thế thì ngầm quan sát sắc mặt đối phương, trong lòng nhẹ nhõm, vừa định mở miệng: “Phượng —”
Lời chưa dứt, một tia hỏa diễm đỏ rực ngưng tụ đến cực hạn đã xuyên thủng l*иg ngực gã đàn ông không một tiếng động.
Phượng Sứ nhẹ nhàng phất tay, tia hỏa diễm lập tức quay về, xuyên qua đan điền của gã đàn ông thêm một lần nữa.
Gã đàn ông trợn to hai mắt, vô vọng vươn tay ra phía trước như muốn chất vấn điều gì đó.
Đáng tiếc, động tác chỉ thực hiện được một nửa, luồng hỏa khí còn sót lại trong cơ thể gã ta lập tức bùng nổ thiêu đốt từ trong ra ngoài, khiến thân thể gã ta bị nung chảy, méo mó đến mức không còn hình dạng.
“A —!”
Tiếng hét thảm ngắn ngủi vang lên, thân thể gã ta co quắp quằn quại trong đau đớn.
Ngọn lửa bản nguyên của Phượng tộc, yêu tộc bình thường căn bản không thể chống đỡ.
Tiếng nặng nề của một thân xác đổ gục xuống đất vang lên sau lưng, nhưng Phượng Sứ chẳng hề bận tâm.
Gã tiện tay gϊếŧ luôn con tọa kỵ vướng víu, đôi cánh đỏ rực trên lưng giang rộng. Sau đó, gã vươn tay thành trảo nhấc bổng Thẩm Tịch lên bằng linh lực rồi hóa thành một vệt lưu quang rồi bay về phía trung tâm thành trì.