Sau Khi Vạn Nhân Mê Xuyên Thành Tốt Thí Được Người Người Theo Đuổi

Quyển 1 - Chương 3

[Ký chủ nhìn đủ chưa vậy?]

Đông Khiểm: [... Nhìn đủ rồi.]

Hệ thống mỉm cười đầy ẩn ý: [Ký chủ, nhiệm vụ tiếp theo của cậu là làm sao để đùa giỡn hắn.]

“...”

Hệ thống còn sợ ký chủ nhà mình không biết phải làm như thế nào, bèn vô cùng tri kỉ đưa ra các lựa chọn.

Lựa chọn 1: Sờ tay hắn

Lựa chọn 2: Véo eo hắn

Lựa chọn 3: Cưỡng hôn hắn

...

Dù là lựa chọn nào, Đông Khiểm cũng không biết làm.

Đông Khiểm chỉ biết ngồi đó kéo dài thời gian, mắt không rời khỏi Giang Thù, cố gắng chuẩn bị tâm lý và chờ đợi thời cơ thích hợp.

Lúc này những vị khách trong quán bar cũng nhạy bén nhận thấy ánh mắt của Đông Khiểm luôn dừng lại ở trên người Giang Thù, tâm trạng của họ trở nên khó chịu.

Một nhân viên tạp vụ nhỏ bé hèn mọn Giang Thù chỉ có cái mặt đẹp ngoài ra không có gì đặc biệt, làm sao có thể thu hút sự chú ý của Đông thiếu gia chứ?

Bọn họ đã ngồi đây vài tháng mà không được Đông thiếu gia để ý đây này. Ngồi ở chỗ này quan sát Đông Khiểm đã lâu, Lâm Thừa chú ý thấy ánh mắt của Đông Khiểm nhìn về phía Giang Thù, âm u trong lòng bành chướng vô hạn, nỗi ghen ghét sinh trưởng giống như bụi gai tươi tốt.

Người này thật chướng mắt.

Khi Giang Thù đến gần, Lâm Thừa lặng lẽ nâng khuỷu tay, chạm nhẹ vào bàn, cố tình đẩy một chai rượu gần góc bàn rơi xuống, sau đó chỉ vào mặt Giang Thù mắng: “Không có mắt à? Cậu làm việc kiểu gì vậy?”

Giang Thù rũ mắt nhìn gã, bình tĩnh nói: “Vị khách này, tôi không đυ.ng vào rượu của ngài.”

“Còn không nhận lỗi à?”, Lâm Thừa đứng lên định gây rối. Thấy tình hình sắp trở nên ầm ĩ, lúc này Đông Khiểm mới đứng lên, cầm một ly rượu ngồi xuống bên cạnh Lâm Thừa.

Cậu cũng không nhìn Giang Thù lấy một cái, ngoài miệng lại giở giọng trêu cợt: “Lâm thiếu gia, cậu ta là người của tôi, anh không thể làm khó cậu ta được.”

Khi nghe thấy ba từ “người của tôi,” ánh mắt Giang Thù nhìn Đông Khiểm tăng thêm vài phần tìm tòi nghiên cứu.

Đây cũng là lần đầu tiên Đông Khiểm chủ động trò chuyện với Lâm Thừa kể từ khi gã đến quán bar này.

Không ngờ Đông Khiểm lại nhớ rõ tên gã.

Ban đầu Lâm Thừa cảm thấy vui vẻ, nhưng sau đó lại nghĩ đến chuyện lần đầu tiên Đông Khiểm chủ động tiếp cận gã lại là vì một nhân viên tạp vụ cỏn con, niềm vui nhanh chóng chuyển thành sự không vui.

Gã cố tình tạo khó khăn cho Đông Khiểm, nhếch miệng cười nói: “Đương nhiên là được.”

Nhưng gã lập tức thay đổi chủ đề: “Tuy nhiên phiền Đông tiểu thiếu gia hạ mình chơi với tôi một ván bài rồi.”

Ánh mắt Đông Khiểm có chút dao động.

Dù gọi là chơi bài nhưng thực ra đây lại là một trò chơi trói buộc đặc biệt của quán bar này.

Nếu thua, người thắng có thể dùng dây trói người thua lại, có thể trói ở bất kì bộ phận nào.

Đây là cách chơi độc đáo của quán bar này.

Nghe nói có người muốn chơi trò chơi như vậy với Đông Khiểm, người trong quán bar đều nhìn sang, Giang Thù nhíu mày nói: “Tôi có thể bồi thường chai rượu này.”