Phu Nhân Cùng Tiểu Thiếp Của Lão Gia Chạy

Chương 1.1

EDITOR: Hạ

Sáp nến uốn lượn chảy dọc xuống theo đường hoa văn khắc chữ hỉ, đọng lại trên đế đèn cầy, từ từ tụ thành một vũng nhỏ, nhão nhão dính dính.

Vưu Ngọc Cơ mặc hỉ phục đỏ tươi ngồi ngay ngắn bên mép giường, im lặng nhìn ngọn nến hỉ cháy thật lâu.

Dung mạo nàng xinh đẹp, thướt tha yêu kiều là mỹ nhân nổi danh mười hai nước. Hôm nay đại hôn, nàng trang điểm tỉ mỉ càng thêm quyến rũ, ánh nến lung linh bao phủ lên người nàng khiến dung mạo xinh đẹp của nàng càng thêm lộng lẫy không gì sánh được.

Giờ tý đã qua, chỉ còn mình nàng trong hỉ phòng.

Chẳng bao lâu sau, vài tiếng nức nở khe khẽ vang lên từ sau bình phong bằng ngọc bích.

“Sao Thế Tử có thể làm như vậy, đây là cố tình sỉ nhục cô nương của chúng ta, sau này cô nương làm sao ngẩng đầu lên được! Đã biết có tật uống rượu vào sẽ làm chuyện hồ đồ sao hắn còn uống nhiều như vậy!”

“Chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ nói gì cũng vô ích. Dù có kéo Thế Tử ra khỏi phòng của hai ả kỹ nữ kia cũng chẳng thay đổi được gì…”

Chốc lát, một phụ nhân lớn tuổi hơn nghiêm giọng trách mắng: “Còn chưa đủ loạn sao, ở đây lắm lời làm gì!”.

Lại yên tĩnh trở lại.

Vưu Ngọc Cơ hơi nghiêng tai, lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa sổ. Đến lúc này, nàng mới nhận ra đã khuya lắm rồi, khách khứa đã về từ lâu, trò hề này cũng đã kết thúc.

Vưu Ngọc Cơ thở dài một tiếng.

Lúc bái đường, nàng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Trần An Chi, đã có linh cảm không lành. Nàng không nghĩ hắn lại tiếp tục uống rượu trong bữa tiệc tối, cuối cùng say thành như vậy.

Hắn ghét nàng đến vậy sao, ngay trong tiệc cưới của hai người lại gọi kỹ nữ đến.

Nha hoàn đi thăm dò tình hình tiệc cưới, tận mắt chứng kiến hắn say khướt không biết gì như thế nào, làm sao ôm ấp kỹ nữ trước mặt mọi người, rồi nói năng bừa bãi ra sao—

“Chỉ là con gái của nước bại trận cũng muốn gả cho ta làm thế tử phi.”

“Tới tới tới, tiếp tục ném thẻ vào bình rượu. Sao vậy, chê tiền đặt cược không đủ sao? Ai thắng bổn Thế Tử, ngày hôm nay kẻ đó làm luôn tân lang cũng được!”

Dù tiệc cưới cách xa hỉ phòng, vẫn có thể nghe thấy đôi ba câu hoặc tiếng cười vang lần lượt truyền vào tai Vưu Ngọc Cơ.

Lúc đầu nghe thấy, nàng kinh ngạc, sau một lúc tâm trạng mới bình tĩnh lại. Hiện giờ, nàng cúi đầu ngồi im, người ngoài không thể thấy được cảm xúc của nàng.

Cảnh Nương Tử đi vòng qua bình phong tiến vào, thấy Vưu Ngọc Cơ vẫn ngồi im không nhúc nhích bên mép giường, bà nén lại nỗi đau lòng và lo lắng, bước tới trầm tĩnh nói: “Đã khuya rồi, cô nương nghỉ ngơi đi? Sáng mai cô nương còn phải dậy sớm đấy.”

Từ lúc trò hề này bắt đầu đến giờ, Vưu Ngọc Cơ mới lên tiếng nói câu đầu tiên: “Ta không biết hắn ta không muốn.”

Lâu chưa nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng khản đặc khó chịu.

Vưu Ngọc Cơ từ từ ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Nương Tử, vừa hỏi bà cũng vừa hỏi chính mình: “Có phải ta đã sai rồi? Ta chưa từng hỏi hắn ta có muốn không, nên đây là tự ta chuốc lấy, có phải vậy không?”

Trong lòng Cảnh Nương Tử đau đớn như bị xâu xé, bà sợ Vưu Ngọc Cơ nghĩ quẩn, càng sợ nỗi nhục hôm nay khiến nàng không thể nghĩ thoáng được. Danh dự và thể diện thường ràng buộc cả đời một người. Bà nghiêm giọng nói: “Người không sai. Chỉ hôn là ý chỉ của Hoàng thượng, là Tây Thái hậu muốn người ngay lập tức chọn phu quân trong số các Thế Tử. Nếu hắn ta không muốn, lúc đó có thể nói thẳng ra! Hắn ta là ai còn chúng ta là ai? Nếu hắn ta không muốn, có trăm ngàn cách để từ chối! Không phải đến hôm nay hắn ta mới sỉ nhục người như thế!”

Thấy Cảnh Nương Tử hơi kích động, Vưu Ngọc Cơ lại chậm rãi cong môi mỉm cười, xinh đẹp duyên dáng. Nàng gật đầu: “Ma ma nói đúng, đã khuya rồi, sáng mai ta còn phải dậy sớm kính trà, nên nghỉ ngơi thôi.”

Cảnh Nương Tử chỉ đành nuốt lại cơn giận, lên tiếng gọi hai người hầu sau bình phong vào giúp Vưu Ngọc Cơ thay quần áo, rửa mặt chải đầu. Người lớn tên là Chẩm Nhứ, người nhỏ trông chỉ mười ba, mười bốn tuổi tên là Bão Hà.

Vẻ mặt Vưu Ngọc Cơ không có gì khác thường mà sửa soạn, rồi ngủ trong hỉ phòng.

Cảnh Nương Tử dẫn Chẩm Nhứ và Bão Hà lui ra, Vưu Ngọc Cơ gối đầu lên gối hỷ uyên ương, ánh mắt lơ đãng, khẽ nói: “Chuyện hôm nay cố gắng giấu mẫu thân ta.”

Bước chân Cảnh Nương Tử khựng lại, ánh mắt dần tối, đáp một tiếng rồi khép cửa lui ra.

Vưu Ngọc Cơ trở mình, quay mặt vào phía trong giường. Giờ đã khuya, nàng vẫn không tài nào ngủ được. Nhưng nếu nàng không nằm xuống thì những người dưới cũng không ai được nghỉ ngơi.

Theo động tác trở mình của nàng, hạt châu trên cần cổ trắng nõn trượt ra khỏi áo ngủ màu đỏ.

Nàng nhẹ nhàng xoa hạt châu tím, khóe mắt bỗng ướt.

Đây là món quà phụ thân nàng tặng trước khi ra trận.

Hôm nay, nàng bị nhục nhã vẫn không rơi một giọt nước mắt, nhưng nghĩ đến phụ thân đã bỏ mình trên chiến trường, mắt nàng không khỏi cay cay.

Phụ thân tử trận, bệnh tình của mẫu thân nguy kịch, đệ đệ còn nhỏ.

Sao nàng dám yếu đuối mà khóc.

Ngón tay mảnh khảnh đè lên khóe mắt, Vưu Ngọc Cơ kiềm lại dòng nước mắt muốn trào ra.

Nàng không dám nghĩ nhiều về người nhà, mà phải tập trung suy nghĩ về tình cảnh hiện tại.

Mấy năm trước, mười hai nước phân chia, chiến sự liên miên, dân chúng lầm than.

Trần Đế dũng mãnh, dần thôn tính các nước, giờ chỉ còn ba nước chưa quy phục. Trần Đế quyết tâm thống nhất thiên hạ, sau khi dùng vũ lực chinh phục thì dùng chính sách mềm mỏng. Hoàng thất các nước quy hàng được chăm sóc trong biệt cung, cựu thần của các nước, nếu nguyện ý dốc sức phò tá thì vẫn được trọng dụng. Ông ta có tham vọng mở ra một thời đại thịnh thế ngàn năm, mong muốn lôi kéo các quý tộc và trọng thần của các nước quy hàng.

Hôn nhân là mối quan hệ gắn kết tuyệt vời.

Ông ta không chỉ vui mừng thấy các nước quy hàng kết thân mà ngay trong tiệc trung thu, ông ta còn tự mình ban hôn những quý nữ của các nước quy hàng cho các vương thân quý tộc đến tuổi thành thân của nước Trần.

Ngày đó rất nhiều đôi đã được tác thành, phần lớn do hai vị Thái Hậu Đông Tây chỉ định.

Chỉ có Vưu Ngọc Cơ là được Tây Thái Hậu hỏi xem đã có ý trung nhân chưa. Vưu Ngọc Cơ sợ hãi, liên tục nói tùy Thái Hậu quyết định, Tây Thái Hậu cười chỉ vào ba vị Thế Tử, vẫn để nàng tự chọn.

Người khác ngưỡng mộ nàng có quan hệ họ hàng với Tây Thái Hậu nên có thể tự chọn phu quân cho mình. Nhưng Vưu Ngọc Cơ hiểu rõ rằng cái "vinh hạnh đặc biệt" này là nhờ cái chết của phụ thân nàng đổi lấy, vinh quang này là để làm gương cho các thần tử quy hàng.

Trong ba vị Thế Tử, hai người có phụ vương liên quan đến cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái Tử, nàng liền nhìn thoáng qua Trần An Chi...

Trước khi xuất giá, nàng không phải không nghĩ tới cuộc sống trong vương phủ. Là người nước bại trận, thân phận vốn đã thấp hơn một bậc. Nàng không mong ước xa vời kim điệp tình thâm ân ái triền miên, chỉ mong được bình an hòa thuận.

Hóa ra điều đó cũng là một mong ước viển vông.

Bất chợt nhớ tới quê hương — thảo nguyên bát ngát, tiếng hát cùng vó ngựa phi. Đêm lửa trại bập bùng, mọi người quây quần nhảy múa, sao trời trăng sáng, tiếng cười không dứt...

Nước mắt cuối cùng vẫn trào ra khỏi khóe mắt nhắm chặt, nhưng nàng nhanh chóng lau đi.

Vưu Ngọc Cơ cẩn thận đặt hạt châu tím lên ngực, cưỡng ép mình phải ngủ.