Mấy Đời Bánh Đúc Có Xương

Chương 1: Đêm tối

Điệp Khoa là một cậu thanh niên có cuộc sống vô cùng bình yên cùng với bố mẹ và một chú cún, cứ tưởng ngày tháng yên bình sẽ trôi qua nhẹ nhàng như thế cho tới một hôm cậu bị tai nạn giao thông dẫn đến nằm liệt giường. Từ một cậu trai năng động, cậu biến thành người thực vật vô tri vô giác nằm liệt trên giường bệnh.

Linh hồn của cậu được hệ thống cứu lấy, Điệp Khoa khi lấy lại được ký ức thì mới nhận ra cuộc đời của mình bây giờ phải dựa vào hệ thống mới có thể thoát được con đường đến với thần Chết.

Hệ thống cho cậu đóng vai thành tiểu mĩ nhân ngọt ngào ai cũng thích, gửi linh hồn cậu đến với từng thế giới khác nhau và để thay nhân vật nguyên chủ sống trong thế giới ấy một thời gian để giải quyết hết tất cả những nhiệm vụ mà hệ thống giao cho.

Giải quyết hết tất cả những rắc rối, sắp xếp lại nội dung cốt truyện thì ngay lập tức phải trả lại thân xác cho nguyên chủ để nguyên chủ sống đời hạnh phúc ở những năm tháng còn lại trong cuộc đời.

Và chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu sống thay cuộc đời người khác? Hãy cùng đón xem nhé.

-

* Loa loa loa loa, sau đây là một vài thông báo nho nhỏ*

1. Đây là tác phẩm mình tự viết.

2. ĂN THỊT NO BỤNG

3. Mỗi thế giới là một cốt truyện khác nhau, không có nội dung nào liên quan đến nội dung nào. Tuy nhiên công với thụ là một couple duy nhất, bản chất của họ là một cặp đôi hoàn chỉnh nhưng qua từng thế giới thì tên của anh công sẽ được đổi. Còn bạn thụ sẽ giữ nguyên vì là nhân vật chính xuyên suốt bộ truyện này. (Trừ thế giới thứ nhất, thụ sẽ được đổi tên)

4. Tác giả là người hết sức yêu đời, mình rất mong muốn và rất là hy vọng nhận được sự ủng hộ của các bạn đọc. Mình rất mong mỗi lần bạn đi ngang qua đây, đừng quên vote 5 sao cho truyện của mình. Mình sẽ rất là vui đấy! Nó giống như động lực tinh thần to lớn để mình thỏa mãn đam mê viết mỗi ngày.

Bạn không thả sao cho mình, trái tim thiếu nữ này sẽ buồn lắm đó 🥲

OK! Đó là một số thông báo nho nhỏ của mình, bây giờ thì chúng ta sẽ bắt đầu bước vào câu chuyện của ngày hôm nay thôi. Hãy cùng đồng hành với mình nhé!

------

---------

---------------

========================

"Chào mừng bạn đến với hệ thống của chúng tôi, Điệp Khoa!"

Điệp Khoa thức dậy bởi tiếng kêu tít tít của máy móc, trước mắt cậu mờ mờ ảo ảo cái màn hình to đùng được chia ra làm vô số ô vuông nhỏ có đèn màu xanh đang nhấp nháy.

Tới khi lấy lại được đôi chút tỉnh táo, cậu mới nhận ra mình đang lơ lửng giữa không trung. Nhìn sang chiếc giường quen thuộc mà mình đã nằm liệt suốt một năm nay, cậu bất ngờ nhận ra linh hồn của mình sớm đã rời khỏi thân xác ấy. Bay bay vô định.

Chưa kịp định thần xem rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra thì bóng dáng một con robot đã hiện lên trước mắt cậu, nó cất giọng chào hỏi thân thiện giống như đã biết cậu từ rất lâu rồi. Trước mắt cậu bây giờ là vô số đoạn ký tự mã hóa kỳ lạ đang chạy ầm ầm, giữa vô vàn ký tự bỗng dưng có một dòng mã hóa từ từ lớn dần lên rồi chui vào đầu óc Điệp Khoa.

ẦM...ẦM....

Cả cơ thể bị hút vào một cái hố đen sâu đến vô tận, có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể của mình đang bốc cháy đau đớn rồi bị kéo giãn ra vào chốn hư vô. Hàng loạt những ký ức kỳ lạ xuất hiện rồi nhanh chóng chui vào đầu cậu...

Sau đó là gì nữa nhỉ?

Chẳng là gì cả, ý thức dần mất đi. Cứ như vậy mà bị con robot kỳ lạ kia kéo tay dẫn đi vào ô cửa tràn ngập ánh sáng.

Phải mất một lúc lâu sau Điệp Khoa mới có thể tiếp nhận hết những ký ức của nguyên chủ, từng mảnh ký ức giống như mảnh vỡ bình thủy tinh, hết sức rời rạc. Cậu phải rất khó khăn để có thể sắp xếp chúng rồi hiểu ra toàn bộ câu chuyện đang diễn ra tại nơi này.

*

Ngày xửa ngày xưa, người ta luôn truyền tai nhau một câu chuyện mang màu sắc cổ tích về giọt mưa vàng cứ cách năm trăm năm lại rơi xuống trần gian, mang những điều tốt lành đến với con người.

Mọi người cũng chẳng rõ giọt nắng ấy có thật hay không, nhưng ở sâu bên trong rừng rậm, quanh năm chẳng mấy người đi qua ngoài các đoàn thám hiểm đi tìm kiếm trầm hương hoặc cây thuốc quý lại xuất hiện sự kiện mà từ trước đến giờ, từ cái hồi khu rừng này được hình thành mới được tận mắt nhìn thấy.

Khi đất trời chạm nhau vào tháng tư mỗi năm, trên bầu trời cao rộng rơi xuống một giọt nắng.

Giọt nắng ấy rơi xuống khu rừng hoang vu, ánh sáng nhỏ bé của nó nổi bật trong cánh rừng quanh năm có khí hậu khắc nghiệt, mây bay che phủ.

Từ nơi có giọt nắng rơi xuống ấy mọc lên một bông hoa sen to đùng, nằm trên phiến đá cheo leo trên vách núi.

Thật là cô độc.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, bông hoa khi đã hấp thụ đủ tinh hoa của đất trời thì nó bắt đầu bung nở.

Mùi thơm thoang thoảng của tinh dầu mang theo chút hương thơm của nắng, từng lớp cánh sen mở ra làm lộ ra quả trứng tròn xinh được giấu phía trong đài sen vàng rực rỡ.

Quả trứng nằm bất động, nhưng tuyệt nhiên không có một con vật nào dám đυ.ng vào nó. Dường như quả trứng ấy có một sức mạnh vô hình, khiến cho những con gấu nâu to lớn nổi tiếng hung dữ hay bầy sói khát máu cũng chần chờ lo lắng.

Đông đi qua, mùa xuân đến. Thứ ánh nắng ấm áp chiếu vào khu rừng lạnh lẽo sương giá ấy, chiếu vào quả trứng nhỏ đang nằm im lìm.

Bên trong lớp vỏ trứng, một sinh mệnh mới đang từ từ được hình thành.

====

Khi đã lấy lại được ý thức, người nọ chợt nhận ra mình đang được bao bọc trong một lớp nước ối mỏng manh. Điệp Khoa theo bản năng phá bỏ vỏ trứng chui ra ngoài, ngơ ngẩn vì không biết mình đang ở đâu.

Cả người trần trụi, làn da trắng vừa ra gió ngay lập tức sẽ nổi da gà vì lạnh. Robot hệ thống liền xuất hiện rồi mang cậu vào phía bên trong hang động, đốt lửa sưởi ấm ngay cho thiếu niên.

Thiếu niên kia là một thực thể từ trên trời rơi xuống, không có cha cũng chẳng có mẹ. Cả người toát ra mùi thơm ngọt ngào giống như hoa cỏ mùa xuân, cậu bước đi đến đâu là cỏ cây lại đâm chồi, sự sống tiếp diễn mạnh mẽ đến đấy.

Còn một năng lực đáng gờm mà thiếu niên sở hữu cho riêng mình, đó chính là khả năng chữa trị vết thương cực kỳ nhanh.

Đặc biệt hơn là... Ai có được Evy, người đó sẽ có được quyền lực. Con sinh ra bởi cậu cũng sẽ tài giỏi hơn người, vậy nên chỉ có người đủ trình độ, đủ tầm mới có thể tiếp cận được với thiên tử mà thôi.

*

*

"Má nó! Bắn trật rồi, mũi tên của ta đâu?"

Một nhóm người hơn hai chục thành viên mặc áo giáp sắt, đi xung quanh chàng trai trẻ tuổi mặc áo giáp mạ vàng. Nay đã sang mùa thu, khi những tán cây chuyển sang sắc lá vàng cũng là lúc hoàng cung tổ chức cuộc đi săn sôi động và nhộn nhịp giống như mọi năm.

Đứng đầu nhóm người muốn đi sâu vào rừng săn nai là hoàng thượng - Thiên An - người mới vừa nhận lễ sắc phong nối ngôi cha mình vào ba năm trước. Phong thái quý tộc, trình độ bắn cung chuẩn xác nên không khó hiểu khi hắn muốn vào sâu trong rừng chỉ để săn một con thú lớn.

"Trời cũng đã tối lắm rồi đấy, hay là mình về trại đi điện hạ. Mai rồi mình săn con khác, được không?"

"Ngươi thích về thì về một mình, hôm nay ta phải bắt sống cái con nai đó. Lần đầu tiên trong đời lại có một con thú tầm thường có thể tránh né được mũi tên của trẫm. Ta không cam lòng để cho nó chạy thoát như thế đâu!"

Con nai cả người bị thương tích, chạy về phía hang động với sự mệt mỏi. Nó men theo con đường mòn, rồi chui tọt vào hang đá đang hiện lên ánh lửa lập lòe.

Evy đang hái hoa, mọi hành động của cậu lại phải dừng lại đột ngột khi phát hiện chú nai con mà mình nuôi trở về nhà với bộ dạng thảm thương, với miệng vết thương mở to mà cặp mắt lờ đờ mệt mỏi.

"Em... Em làm sao thế này?"

Con thú nhỏ yếu ớt nằm vật ra đất, miệng mở to. Nước dãi nước mồm trào ra như suối khiến thiếu niên hoảng hốt, cậu để thú cưng nằm ở chỗ sạch sẽ hơn rồi sau đó chạy sâu thật sâu vào cuối hang động hái thuốc.

Cái hang này cực kỳ lớn, nó lớn đến mức có cả nguyên một cái hệ sinh thái đa dạng đầy đủ bốn mùa xuân hạ thu đông, động thực vật cũng đa dạng không khác gì bên ngoài kia.

Múc nước suối chảy, hái thuốc rồi nhanh chóng quay lại chỗ chú nai con.

"Là con người khiến em bị thương sao?"

Uống thuốc xong, con vật nhỏ mệt mỏi nằm trên đùi chủ nhân. Evy sờ tay vào miệng vết thương rồi niệm chú, từ vết thương nặng đến mức ruột bên trong lòi ra ngoài, sau vài phút ngắn ngủi nó liền lành lại giống như chưa từng bị thương bao giờ.

Evy ôm lấy thú cưng, rồi cũng nằm lên người nó ngủ say. Cậu đâu biết rằng cuộc đời vốn yên bình của mình sắp kết thúc rồi.