Mười giờ sáng, phòng tiệc VIP của khách sạn Imperial SW đã chật kín khách, bên ngoài hay trong hội trường đều đầy rẫy phóng viên cầm máy ảnh.
Lí Bình, mặc một chiếc váy đặt may, mỉm cười chào đón những phóng viên này.
Người đàn ông bên cạnh nhìn đám phóng viên vây quanh, lấy tay chạm vào bà ta, Lí Bình quay đầu nhìn chồng mình là Tống Thành đang nháy mắt với mình.
Lí Bình theo chồng vào một góc.
"Hôm nay chỉ là tiệc đính hôn thôi, nếu gọi nhiều phóng viên đến đây như vậy, tôi sợ Lục tổng sẽ suy nghĩ nhiều, đừng để mình tự chuốc lấy thất bại nữa."
Sau khi Tống Thành hạ giọng, Lí Bình lập tức cau mày: "Tôi đang tự chuốc lấy thất bại? Tôi làm chuyện này là vì ai? Có phóng viên ở đây, chuyện hôn nhân này sẽ an toàn hơn. Sau khi con nha đầu chết tiệt đó kết hôn, hợp tác của chúng ta với Lục tổng sẽ bền chặt…"
Nghe vậy, Tống Thành mỉm cười vòng tay qua vai Lý Bình, giọng điệu thân mật: "Em yêu, vẫn là em suy nghĩ chính chắn." Lí Bình nhìn ông ta một cái: "Nghiêm túc đi, ở đây có rất nhiều người."
"Lục tổng đến rồi sao?" Tống Thành nhìn đồng hồ, rồi nhìn phía lối vào phòng tiệc.
Lí Bình đang định trả lời, nhưng khi tầm mắt bà ta dừng lại cách đó không xa, môi bà ta mấp máy, nuốt chửng những lời vừa ra khỏi miệng.
Trong hành lang của phòng tiệc, ánh đèn chiếu thẳng vào một người đàn ông dáng người thẳng tắp đang bước đi chậm rãi.
Đường nét người đàn ông này rất sâu sắc, đôi mắt phượng xếch lên sâu thẳm dịu dàng liếc nhìn vợ chồng Tống Thành.
Các phóng viên vừa thì thầm với nhau, giờ phút này họ quay lại bấm nút chụp một cách điên cuồng như thể họ cảm nhận được điều gì đó.
Dưới ánh ánh đèn chói lóa.
Đôi mắt của người đàn ông nheo lại, liếc nhìn một phóng viên đang háo hức muốn chụp ảnh.
Phóng viên vừa định đến gần, gặp phải một cảnh tượng vô cùng ngột ngạt, anh ta dừng lại, tay run lên, chiếc máy ảnh dường như rơi khỏi tay anh ta.
Người đàn ông quay mặt đi, bước ngang qua các phóng viên rồi sải bước đến chỗ vợ chồng Tống Thành.
Anh không nói gì, ánh mắt đảo qua hai người, ánh mắt rõ ràng là không cẩn thận, nhưng lại khiến Tống Thành và Lí Bình cảm thấy chột dạ.
Lí Bình là người đầu tiên phản ứng, bà ta nở nụ cười: "Lục tổng, Kim Kim đang trên đường đến, vài phút nữa con bé sẽ đến đây. Con bé vui đến nỗi tối qua không ngủ được vì hạnh phúc được đính hôn với cậu."
Lục Yến nhướng mi: "Hạnh phúc, có chắc không?"
Nụ cười trên mặt Lí Bình càng đậm hơn: "Chắc, con bé rất hạnh phúc, con bé thích Lục tổng nhiều lắm."
Tống Thành cũng nói thêm: "Đúng vậy, hôm nay chúng ta rất vui, Lục tổng..."
Nói được nửa chừng, tiếng điện thoại di động đột nhiên rung lên cắt ngang lời nói của ông ta.
Lí Bình từ trong túi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy số điện thoại trên đó, bà ta mỉm cười với Lục Yến: "Chắc chắn là Kim Kim. Lục tổng, xin đợi một lát, tôi nghe điện thoại trước."
Lục Yến nhìn Lí Bình đặt điện thoại di động vào tai.
"Kim Kim mất tích rồi!"
Giọng nói hoảng sợ của tài xế vang lên rõ ràng trong ống nghe, biểu cảm của Lí Bình cứng đờ, bà ta cau mày buộc miệng nói: "Cô ấy bị mù, sao có thể…"
Vào khoảnh khắc đó bà ta lập tức ngẩng đầu lên, khi ánh mắt chạm phải ánh mắt của ai đó, bà ta lập tức nhận ra mình đã nói sai nên dừng lại.
Lục Yến nhướng mày, chậm rãi hỏi: "Hứa Kim Kim tới rồi?"
Lí Bình siết chặt điện thoại, nhất thời không nói nên lời.
Tuy rằng Tống Thành bên cạnh không biết chuyện gì xảy ra, nhưng trực giác của ông ta nói đây là chuyện không tốt, ông ta dùng cùi chỏ chạm vào Lí Bình ho khan một tiếng: "Lục tổng hỏi bà kìa?"
Lí Bình nuốt khan, bà ta lắp bắp: "Lục tổng, Kim Kim… Con bé bị ốm… Hôm nay… Tôi e rằng con bé không đến được… Hay là hoãn lễ đính hôn này lại…"
Lời nói còn chưa dứt đã bị cắt ngang: "Bệnh? Vậy tôi đi gặp cô ấy."
"Không cần đâu, Lục tổng bận lắm, làm sao có thể phiền cậu được."
Lục Yến nâng cổ tay lên, ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ qua chiếc cúc áo, khóe mắt hơi nhướng lên, đôi mắt phượng trong nháy mắt mang theo một tia tà ác: "Dù bận rộn đến đâu, tôi cũng không thể phớt lờ vị hôn thê của mình được, đưa tôi đi gặp cô ấy."
Lí Bình nhìn đôi mắt đó trong lòng lập tức nhảy dựng lên, bà ta biết nếu tiếp tục như vậy có thể bà ta sẽ đắc tội với người này, sắc mặt bất giác cứng đờ hạ giọng nói: "Lục tổng, Kim Kim… trên đường đến khách sạn đã mất tích rồi."
-
Nơi giao nhau giữa kinh đô và thành phố lân cận, dưới bầu trời u ám là biển cả vô tận, gió thổi sóng biển không ngừng đập từ xa.
Đây không phải là khu vui chơi, trên bãi biển cũng không có ai cả.
Cách đó không xa có một chiếc ô tô màu đỏ đậu trên đường, cửa mở ra, một đôi chân dài chưa kịp đặt xuống đất đã nhìn thấy một cây gậy mù từ trong xe rơi xuống.
"Kim Kim."
Giang Yêu Yêu cũng xuống xe, cô ấy đỡ lấy Hứa Kim Kim.
Hứa Kim Kim đưa chiếc túi trong tay cho cô ấy: "Chị Yêu Yêu, chị giúp em ném những thứ trong túi ra biển nhé."
Giang Yêu Yêu cầm chiếc túi cô đưa mở ra, bên trong là một chiếc váy màu xanh lam cùng đôi giày da trắng tinh xảo.
Cô ấy sững sờ một lúc rồi xách túi đi về phía biển, nhìn nơi sóng xô qua lại, cô ấy ném chiếc váy đến một nơi mà sóng không thể chạm tới.
Mười phút sau, cô ấy quay lại xe, nhìn Hứa Kim Kim đang đứng bên cạnh xe: "Xong rồi. Từ nay về sau em tự chăm sóc bản thân cho thật tốt đấy, nếu có khó khăn nhớ phải nói chị biết đó."
"Chị nhất định sẽ giúp đỡ em."
Hứa Kim Kim nghe vậy hai mắt nóng lên, cô kìm nước mắt nhẹ nhàng gật đầu: "Em biết rồi."
Đôi mắt cháy sém của cô nhìn về sóng biển.
Lúc này, mặt trời xuyên mây lộ ra ánh sáng chói mắt trên mặt biển.
Ánh sáng ấy cũng rơi vào mặt Hứa Kim Kim, đôi mắt tròn xoe của cô hếch lên, giờ phút này cô cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết kể từ khi ba mẹ cô qua đời.
Hai người trực tiếp lên xe, chẳng mấy chốc xe đã khởi động.
Hứa Kim Kim cầm cây gậy mù, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cháy sém ấy lướt qua những chiếc xe đang chạy bên ngoài.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cô cũng trốn được.
Nghĩ tới lời Lí Bình nói với cô lúc sáng.
"Cô phải nói với Lục tổng là cô đối với cậu ấy nhất kiến chung tình, ngoài cậu ấy ra sẽ không lấy ai khác."
Hứa Kim Kim bĩu môi cười lạnh.
Ngoài anh ra cô không lấy ai khác?! Nếu cô cưới loại người đàn ông máu lạnh đáng sợ đó, cô thà cưới một con chó còn hơn.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính xe chiếu thẳng vào mặt Hứa Kim Kim, cô cong khóe môi để lộ lúm đồng tiền hình quả lê nông bên má.
Chiếc ô tô màu đỏ từ con đường ven biển hoà vào đường chính, chẳng mấy chốc đã hòa vào dòng xe.
Một chiếc ô tô màu xám bám theo chiếc ô tô màu đỏ cách đó không xa.
Lục Yến nhìn chiếc xe màu đỏ đó, đôi mắt phượng nhướng lên một tia thích thú, sau đó anh lười biếng nhếch môi.
"Hứa Kim Kim, em định trốn đi đâu?"