Bí Mật Khó Giấu

Chương 1

Lục Gia Ngư năm nay 17 tuổi, ngoại hình xinh xắn, nhưng cũng nổi loạn như nhiều thiếu nữ khác, niềm vui lớn nhất trong đời cô là chống đối lại ba mình.

Kỳ nghỉ hè năm nay mới trôi qua một nửa chặng đường, Lục Gia Ngư đã liên tiếp đuổi ba gia sư dạy kèm đi, hôm nay là do cảm thấy giáo viên dạy không tốt, ngày khi là do giáo viên chưa đủ bằng cấp, nên chẳng đủ tư cách dạy cô, người cuối cùng mới thảm nhất, ngửi thấy mùi thuốc lá khiến Trần Gia Ngư đau đầu, thế nên trước mặt giáo viên cô làm trò vặt vãnh, dùng chai nước hoa xịt loạn khắp phòng khách, ngoài miệng còn nói "Hôi quá".

Chọc cho giáo viên tức giận đến đỏ mặt, trước mặt Lục Gia Ngư trực tiếp móc điện thoại ra, điện cho Lục Lương Sinh, không chút nể nang nói: "Ngài Lục, tôi lắm lời nói một câu, đại tiểu thư nhà ông ngay cả phép lịch sự cơ bản cũng không có, hoàn toàn hết thuốc chữa rồi."

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, gia sư nhanh chóng xách cặp ra về.

Lục Gia Ngư ném chai nước hoa rỗng vào thùng rác, vỗ vỗ tay đi lên lầu.

Đêm hôm đó, Lục Lương Sinh đáp phi cơ về nhà, vừa bước vào bèn tức muốn hộc máu hỏi: "Cô chủ đâu?"

Quản gia Vương cả người run lên sợ sệt nói: "Buổi chiều cô chủ ra ngoài chơi, còn… còn chưa về."

Lục Lương Sinh cau mày hỏi: "Con bé đi với ai?"

Chú Vương nói: "Đi với cậu Thẩm ạ."

Lục Lương Sinh tức giận nói: "Kiếp trước tôi mắc nợ nó mà, phải chi nó hiểu chuyện được nữa phần A Viện, tôi cũng không tới mức lo lắng cả ngày thế này."

Chú Vương cúi đầu không dám nói, nhưng trong lòng lại thở dài.

Lão ở Lục gia nhiều năm, lão hiểu bản chất cô chủ không tệ, nhưng vách ngăn giữa cha con nhà này quá dày, giống như nút thắt không thể gỡ bỏ.

Hơn mười giờ tối, Lục Gia Ngư đi chơi đủ nên về nhà, cô bước vào nhìn thấy Lục Lương Sinh, nhưng cũng coi ông như không khí, đi thẳng vào bếp lấy nước uống.

Lục Lương Sinh nhìn thấy Lục Gia Ngư trang điểm đậm, cau mày trách móc: "Nhìn lại mình xem còn ra hệ thống gì không! Có học sinh cấp ba nào trang điểm đậm cả ngày, đầu tóc nữa, nhuộm liên tục, ra dáng học sinh chỗ nào không?"

Lục Gia Ngư lười để ý đến ông, tay cầm ly nước đi thẳng lên lầu.

Lục Lương Sinh ở tầng dưới vẫn không ngừng dạy dỗ: "Khai giảng mà con không nhuộm lại tóc, ba xem con làm sao đi học được!"

"Ầm" một tiếng từ trên lầu truyền đến, là Lục Gia Ngư đóng cửa phòng ngủ lại.

Lục Lương Sinh thật sự bị Lục Gia Ngư chọc cho tức điên lên, liên tiếp hút hai điếu thuốc may ra mới hả cơn giận, ông tiếp tục gọi đến trung tâm gia sư, yêu cầu bên đó sắp xếp giáo viên đến đây lần nữa.

Ai mà biết được Trung Tâm dạy kèm bối rối, vội uyển chuyển nói: "Ngài Lục, tình huống của cô Lục đây, sợ là bên chúng tôi không ai đủ năng lực dạy…"

Lục Lương Sinh cáu kỉnh cắt ngang: "Cùng lắm thì tăng lương, anh sắp xếp tiếp giáo viên nào kiên nhẫn một chút, có kinh nghiệm giảng dạy qua đây."

"Ngài Lục, giáo viên bên chúng tôi đều là người có kinh nghiệm lâu năm, vấn đề bây giờ không phải là tiền, mà nguyên nhân nằm ở việc cô Lục không chịu phối hợp, hôm nào cũng viện cớ chỉ trích giáo viên bên tôi, nói thật thời gian của gia sư ở trung tâm tôi rất quý… Ngài Lục, hay là ông thử tìm trung tâm khác."

Sau khi cúp điện thoại, Lục Lương Sinh ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt giận tới tím, trong lòng thầm ước gì mình không có đứa con gái này.

Chú Vương kế bên xem mặt đoán ý, ông suy nghĩ một chút rồi cẩn thận đề nghị: "Ông chủ, tôi có người muốn đề cử."

Lục Lương Sinh ngẩng đầu lên hỏi: "Ai? Dạy tốt không." Cuối cùng ông vẫn đành nhượng bộ nói: "Thôi bỏ đi, giờ kinh nghiệm không phải là vấn đề, mấu chốt bây giờ phải tìm một người có thể trị được tiểu Ngư, nếu không, chưa tới hai ngày đã bị con bé chọc tức chết."

Chú Vương nói: "Cậu ấy không phải giáo viên, là con trai của người làm vườn ở đây, cậu ấy học cùng trường với cô chủ, tuy không phải giáo viên nhưng thằng bé học rất giỏi, điểm lúc nào cũng nằm trong top ba toàn thành phố, tôi nghĩ bạn cùng lứa quen biết nhau càng dễ giao tiếp hơn đúng không?"

Lục Lương Sinh nghe vậy vội vàng nói: "Thằng nhóc đó có phải giáo viên hay không không quan trọng, chỉ cần để tiểu Ngư học được chút gì đó là được, ông nhìn thành tích của con bé xem, nói không chừng cho học sinh tiểu học thi điểm còn cao hơn nó."

Chú Vương nói: "Vậy ngày mai tôi đi hỏi đối phương thử coi người ta có rảnh không.""

Lục Lương Sinh nói: "Bằng mọi cách mời người đến đây, tiền không là vấn đề, chỉ cần có thể cải thiện được điểm số của tiểu Ngư, tôi sẵn sàng trả gấp ba giá thị trường."

Chú Vương gật đầu nói: "Vâng, sáng mai tôi đi liền."