Lang Cố Hồ Hoan

Chương 1

【Chú ý xem kỹ văn án để không đứng sai trạm】

Mặt trăng mê hoặc lòng người, lại đầy đặn như tảng băng to tròn, ánh trăng tỏa ra vô số tia sáng màu lam u ám. Trong đêm dài, mọi vật đều chìm đắm trong cõi tu hành, hoa cỏ tinh quái không tiếng động, chim chóc gây ra tiếng vang lớn, toàn bộ cây nhỏ lá non đều thư giãn, mang theo dáng vẻ cuộn mình phóng khoáng.

Dưới ánh trăng vụn vặt, cẩn thận đem Yêu Hạch mang theo yêu lực mỏng manh chưa luyện hóa thành hình đặt vào rễ cây, yêu ma tinh quái đều im lặng không nói lời nào, chỉ chờ đợi Yêu Hạch sớm ngày được ngưng tụ, đúng lúc luyện ra hình người đi khắp thế gian.

Bóng cây sâu thăm thẳm, phiến lá của một gốc cỏ tinh mới vừa run rẩy, đột nhiên không kịp phòng bị, rất xui xẻo bị một bàn chân dẫm xuống, nó nhẹ nhàng run rẩy hai cái, lại từ trên mặt đất chậm rãi bò dậy, vội vàng hấp thu yêu lực mới vừa tản ra trong không trung.

Một Lang yêu với thân hình săn chắc mạnh mẽ, bay nhanh như gió lướt qua khắp chốn hoang dã dưới chân.

Thân hình Lang yêu rất xinh đẹp, da lông đen bóng trơn mượt, tứ chi mạnh mẽ tràn đầy sức sống, từ eo bụng phác họa ra một đường cong vừa tuyệt mỹ lại cường tráng, trong miệng khẽ nhếch, lộ ra răng nanh sắc bén bên trong.

Đôi mắt lạnh lẽo khẽ chuyển động, nhìn về phía ánh sáng rực rỡ màu vàng nhạt, trong lúc thở dốc làm tản ra khí tức chất chứa yêu lực cường đại, khiến cho một vài linh hoa và linh thảo cấp thấp còn chưa hóa hình có chút run sợ mà co quắp.

Nhưng cũng có nhiều yêu ma tinh quái vượt qua nỗi sợ trong lòng, vội vàng chạy đến tranh đoạt yêu lực cường đại kia.

Bóng dáng Lang yêu xinh đẹp nhạy bén đứng dưới ánh trăng, trong nháy mắt chạy từ trung tâm lãnh địa Lang tộc đến một mảnh linh mạch không chủ.

Ánh mắt nhạy bén bắt được một tia ánh sáng trắng vừa trong trẻo vừa ấm áp, Lang yêu hướng về phía đó nhanh chóng chạy đi, khi sắp đến nơi thì thả chậm bước chân.

Nó rất bình tĩnh lặng yên tới gần, không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có bàn chân lưu lại trên mặt đất, những dấu chân cực kỳ hời hợt.

Trong ánh sáng nhàn nhạt của trời đêm, chợt lóe lên một tia sáng nhỏ màu lam, giống như ánh sáng của đom đóm lúc sáng lúc tối, có vài con Lang con đang ở một bên nhảy nhót muốn tóm lấy ánh sáng rực rỡ này, bên khác thì chơi đùa cùng một con Cửu Vĩ Hồ với thân hình to lớn.

Bọn Lang con vẫn chưa hóa hình, đều là một đám nho nhỏ lông đen, nằm nhoài trên người Hồ ly trắng thân hình to lớn, thoạt nhìn rất bắt mắt.

Một Lang yêu đang trốn ở góc khuất khó thấy, lặng yên không một tiếng động hóa ra hình người.

Mái tóc đen dài như dung hợp với màu đen của mực, gương mặt có chút lạnh lẽo cứng rắn nhưng rất đường hoàng sắc bén, lại vô cùng tuấn lãng, rất giống với trường bào sẫm màu đang mặc trên người, bao lấy bờ eo dẻo dai thon dài cùng cơ thể căng đầy.

Ánh mắt lạnh như băng khóa chặt trên người Hồ ly trắng đang ở xa xa, Hô Na Sách như nhìn chằm chằm vào vật sắp chết.

Mấy ngày gần đây, tộc nhân luôn miệng khóc than không ngừng, thường xuyên vào lúc nửa đêm không tìm thấy bóng dáng con non, nhiều lần ngồi chờ đều không có kết quả nên bây giờ mới nhờ đến Hô Na Sách đi dò xét.

Ban đêm chơi đùa, ban ngày tu luyện thì mơ màng buồn ngủ làm tiến độ trôi qua chậm chạp, ngày tháng hóa hình càng là xa xa khó thấy, khiến các trưởng bối trong tộc vô cùng lo lắng.

Thân là Tộc trưởng một bộ tộc, hiển nhiên không thể ngồi yên không quan tâm.

Cách đó không xa, Cửu Vĩ Hồ vẫn kiên nhẫn vui đùa ầm ĩ cùng mấy chú Lang con, trong cổ họng nó phát ra âm thanh dịu dàng dinh dính, móng vuốt sắc bén suýt nữa chạm vào mắt của một Lang con.

Ánh mắt Hô Na Sách lập tức lạnh lẽo như băng, âm thầm tập trung yêu lực tụ vào lòng bàn tay.

Nếu đám hậu sinh này bị chút tổn thương nào, hắn sẽ lột da con Hồ ly kia ra, ném đến trước cửa Hồ tộc để thị uy.

Yêu lực cường đại khiến cho yêu vật cấp thấp xung quanh đều sợ hãi trốn tránh, Cửu Vĩ Hồ kia cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra điểm khác thường, đột nhiên cúi người, nhẹ nhàng đẩy đám Lang con đang nằm trên người nó xuống đất, từng bước một đi về phía ẩn nấp của Hô Na Sách.

Đám Lang con bị đẩy rơi xuống đất, vươn móng vuốt cào cào mấy cái rồi nhìn về phía Hồ ly kêu ngao ngao, không chịu để nó rời đi.

Hồ ly dịu dàng kêu lên vài tiếng, đám Lang con lập tức không cựa quậy nữa, ngược lại có chút sợ hãi nhìn về phương hướng Hô Na Sách.

Chỉ có một chú Lang con vui sướиɠ kêu ngao một tiếng, lảo đảo chạy về hướng đó.

“Lang Thập Lục” Hô Na Sách bị Lang con nhào vào l*иg ngực nên lập tức thu yêu lực trong tay lại, hắn nhíu mày xách lớp da sau cổ Lang con lên nhìn, đối phương không ngừng tránh đi, vươn đầu lưỡi nho nhỏ muốn liếʍ hắn, sắc mặt Hô Na Sách đông lại nói: “Ngay cả hình người cũng chưa hóa được, ai cho phép ngươi trốn khỏi Viêm Địa.”

Lang Thập Lục hướng về phía Tộc trưởng nhà mình hưng phấn mà quơ quơ bốn móng vuốt nhỏ, quay đầu nhìn về phương hướng của Hồ ly kêu vài tiếng.

Hô Na Sách buông nó xuống, ánh mắt mãnh liệt nhìn về phía Cửu Vĩ Hồ vẫn luôn im lặng quan sát mình.

Hồ ly có thân hình to lớn, lông trắng như tuyết, không thua gì so với thân hình Lang yêu của hắn, bộ dáng Hồ ly rất xinh đẹp, dưới ánh trăng u ám màu lam từng bước một bước đến.

Linh lực thoát ra từ bốn phía trong cơ thể Hồ ly đang tập trung rất gần xung quanh bên người nó, ngay cả linh thảo dưới chân cũng không hề sợ hãi né tránh.

Thực lực của Cửu Vĩ Hồ này tuyệt đối không kém Hô Na Sách, lại được linh vật bốn phía không tự chủ yêu thích, mà không phải là khuất phục sợ hãi.

Có lẽ đây là một kẻ bá đạo đường hoàng nhưng lại dịu dàng ấm áp.

Chín cái đuôi Hồ ly thật dài đang nhẹ nhàng đong đưa sau lưng nó, Hồ ly từ từ thu nhỏ thân hình tiến đến gần Hô Na Sách, tứ chi nó nhẹ nhàng uyển chuyển, đôi mắt màu lam dịu dàng nhu nhuận, từ đồi núi lớn nhỏ vừa bước đi nhẹ nhàng linh hoạt vừa chậm rãi biến thành kích thước giống một Hồ ly bình thường.

Có rất ít yêu quái nào dám lại gần Hô Na Sách như vậy, lúc Cửu Vĩ Hồ nằm sấp xuống lấy lòng, cọ cọ vào cẳng chân hắn, trong nhất thời cơ thể Hô Na Sách cứng đờ lại, sau đó lập tức đứng thẳng người lên phòng bị.

Nhưng con Hồ ly kia không biết, nó tiếp tục cọ cọ vào cẳng chân Hô Na Sách, tiếp theo nằm xuống lật bụng da ra, ý bảo mình tín nhiệm để hắn thân cận.

Đôi mắt Hồ ly cong cong thon dài, miệng lưỡi dài mảnh lúc đóng lúc mở nói: “Ca ca tốt, cùng ta làm giao dịch được không?”

Đúng là con Hồ ly mưu đồ làm loạn, bụng dạ khó lường.

Trong nháy mắt, Hô Na Sách đột nhiên nhớ đến lời Phụ vương từng dạy.

Hồ ly nói một câu cũng không thể tin.