"Vợ ơi, về ăn cơm"
Nhận được điện thoại của anh, cô cũng nhanh chóng thu dọn đồ để về nhà, khuôn mặt không giấu được niềm hạnh phúc.
Đồng nghiệp thường trêu cô:
"Sướиɠ nhất cô nhé, ông xã lại gọi về ăn cơm à?"
Cô cười đáp lại với mọi người rồi mau chóng về cùng chồng yêu.
Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua, yên bình và hạnh phúc. Khoảnh khắc yên bình ấy cứ như một cuốn phim lặp đi lặp lại mãi như vậy.
Một ngày, anh theo thói quen gọi vào dãy số quen thuộc:
"Vợ ơi, về ăn cơm"
Người thanh niên trẻ đứng cạnh anh thấy vậy nhẹ nhàng nhắc:
"Ông ơi, bà mất cách đây 5 năm rồi sao ông cứ quên mãi thế?"
Anh ngây người chợt nhớ ra... mình đã già, chợt nhớ cô gái nhỏ ngày nào cũng đã là vợ, là mẹ, là bà và... đã qua đời. Anh lắc đầu, nói với người cháu trai:
"Ông quên mất. Ngày xưa, cứ mỗi lần ông quên gọi bà ấy về ăn cơm bà ấy lại dỗi. Dỗ bà ấy đến khổ. Riết rồi quen, cứ nhớ là phải gọi điện nhắc bà ấy về ăn cơm. Cũng quên mất. Bà ấy mất 5 năm rồi. Ngày xưa, bà ấy nói, sẽ sống thật lâu để mỗi ngày đều nghe ông nhắc... Ngày xưa... Ngày xưa..."
Từng lời ông nói đều chan đầy sự cưng chiều, chính ông tự hứa với lòng sẽ nguyện ý dỗ dành, cưng chiều bà ấy mãi mãi, sẽ không để bà có cơ hội ghét bỏ rời xa ông nhưng vì sao...ông đã làm, đã làm rất tốt, bà ấy vẫn một mực rời xa thế gian này.
