Ôn Sơ Nịnh “vâng” một tiếng.
Chu Mộng phải đi rồi, bà định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngập ngừng không nói.
Trong lòng bà, con gái luôn là đứa trẻ hiểu chuyện, biết tự chăm sóc bản thân, bà bận rộn với công việc, Tiểu Nịnh luôn có thể lo liệu tốt.
Chu Mộng kéo vali rồi mở cửa rời đi.
Ôn Sơ Ninh cầm chiếc quần jean đứng lên, xung quanh im ắng như thể thế giới đã lãng quên cô.
Ngày hôm đó, theo một cách nào đó, có thể xem là một ranh giới, như là ranh giới khi cô trưởng thành, cũng như là ranh giới khi cô bị thế giới bỏ rơi.
Mẹ cô, Chu Mộng, đã sang Anh để theo đuổi sự nghiệp riêng.
Bố cô, Ôn Thiệu Huy, đã sớm tái hôn và có thêm một cô con gái nhỏ.
Chu Mộng và Ôn Thiệu Huy đã ly hôn nhiều năm, nhưng vẫn được xem là kết thúc hôn nhân trong hòa bình.
Đến nhà bố, cô cũng cảm thấy lạc lõng, đó là sự ấm cúng của gia đình người khác, dù dì Hứa có tốt đến đâu, giữa họ vẫn có khoảng cách của “con của vợ cũ” và “vợ hiện tại”.
Ôn Sơ Nịnh vô cớ cảm thấy ngực khó chịu, cũng vừa lúc này,điện thoại di động trên bàn chợt vang lên.
Ôn Sơ Nịnh liếc nhìn qua, màn hình khóa hiện ra nhiều tin nhắn chưa đọc trên WeChat.
Bạn thân nhỏ Tôn Gia Diệu gửi tin nhắn liên tục như súng máy:
[Trần Nhất Lan đã trở lại!]
[Mau đến đi, Trần Nhất Lan đã trở lại, chúng ta ra sân bay đón cậu ấy!]
[À, có lẽ Trần Nhất Lan đã đến rồi.]
[Trần Nhất Lan hình như tâm trạng không tốt, hôm nay tớ hẹn cậu ấy đi hát karaoke, chắc là không thành đâu.]
[Hay là cậu đi tìm cậu ấy? Cậu ấy đang ở bể bơi sân vận động, gần nhà cậu nhất đấy.]
Ôn Sơ Nịnh định nhắn lại nhưng thấy việc gõ chữ quá chậm, nên quyết định gọi điện thoại ngay.
“Bà cô của tôi, cuối cùng cậu cũng bắt máy, Trần Nhất Lan không nhận điện thoại của chúng tôi, cậu mau đi tìm cậu ấy, khuyên nhủ cậu ấy đi. Mấy trận đấu không tốt thì tính là gì chứ, sân vận động thành phố đấy! Ngay đối diện nhà cậu!”
“Có chuyện gì vậy?”
Tôn Gia Diệu là người lảm nhảm nói nhiều, tốc độ nói cũng rất nhanh.
“Chậc, không thể giải thích hết trong vài câu, cậu tự đi hỏi Trần Nhất Lan đi. Tớ vừa mới về nhà, thèm món nướng ở Lâm Giang quá…”
Tôn Gia Diệu kêu kêu quát quát nói, cuối cùng thêm vào một câu.
“Bọn tớ không dám nói chuyện với cậu ấy đâu,tính khí của cậu ấy như thế nào cậu cũng biết. Tiểu Nịnh, hai ngươi thanh mai trúc mã nhiều năm như vậy quan hệ tốt nhất, chỉ có thể dựa vào cậu thôi.”
Ôn Sơ Nịnh phần nào đoán được nguyên nhân.