Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi

Chương 1

Ánh nắng chói chang xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu lên gương mặt thanh tú của Quý Vân Chu, khiến cậu hơi khó chịu mà nheo mắt lại. Sau đó, cậu đưa tay muốn kéo chăn lên để che mặt, nhưng kéo mãi vẫn không được.

Quý Vân Chu nghi hoặc mở mắt ra, liền nhìn thấy một người đàn ông nằm bên cạnh, quay lưng về phía mình. Chăn bị người nọ đè chặt xuống, trách sao không kéo lên được.

Khoan đã, tại sao trên giường của mình lại có một người đàn ông khác?

Cậu lập tức ngồi bật dậy, nhìn rõ gương mặt đối phương, tức khắc liền tỉnh táo hoàn toàn. Cậu nghiến răng nghiến lợi nói:

“Khốn kiếp, Cố Trầm Phong, đồ không biết xấu hổ? Sao lại ở trên giường của tôi hả? Mau dậy ngay!”

Cố Trầm Phong nghe thấy tiếng mắng của Quý Vân Chu, cứ tưởng mình đang mơ. Nhưng chỉ một giây sau, anh nhận ra có gì đó không ổn, liền lập tức mở mắt. Khi nhìn thấy Quý Vân Chu đang ngồi bên cạnh với bộ dạng xộc xệch, anh chỉ cảm thấy đau đầu.

Cố Trầm Phong lờ mờ nhớ lại rằng mình uống quá chén trong tiệc đóng máy tối qua. Chẳng lẽ trợ lý đưa nhầm chỗ? Sao lại để mình lên giường của Quý Vân Chu? Đừng nói là vì lười biếng nên làm đại cho xong nhé?

Thôi kệ, không nghĩ nhiều nữa, xin lỗi trước đã. Anh vừa định mở miệng thì lại phát hiện ra khung cảnh quen thuộc trong phòng. Đây rõ ràng là phòng của mình mà!

“Quý Vân Chu, mở to mắt ra mà nhìn đi, đây là phòng của tôi. Nếu mù thì đi bệnh viện kiểm tra lại đi.”

Quý Vân Chu nghe thấy đối phương nói mình mù, lập tức giận dữ cầm gối trên giường ném qua. Nhưng Cố Trầm Phong nhanh nhẹn né tránh, làm chiếc gối rơi xuống đất.

Cả hai không để ý rằng cánh cửa phòng đã bị mở ra từ lúc nào. Một nhϊếp ảnh gia đang đứng bên ngoài, đầy vẻ hóng hớt. Khi thấy Quý Vân Chu nhìn qua, anh ta gãi đầu cười nói:

“Cứ tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại.”

Tiếp tục cái quái gì chứ? Quý Vân Chu nhìn nhϊếp ảnh gia ở cửa, đầu óc mơ hồ:

“Khốn nạn, đây là chuyện gì?”

Chẳng lẽ bị đạo diễn đoàn phim chơi khăm?

Quý Vân Chu nghĩ chắc là vậy, nếu không thì tại sao sau tiệc đóng máy, cậu lại tỉnh dậy trong phòng của Cố Trầm Phong? Bất đắc dĩ nhìn nhϊếp ảnh gia, cậu nói:

“Đừng quay nữa.”

Nhϊếp ảnh gia cười nói:

“Xin lỗi, tôi còn phải nộp cho đạo diễn.”

Quý Vân Chu nghiến răng nghiến lợi nhìn thẳng vào ống kính, sau đó giơ ngón cái lên:

“Làm tốt lắm.”

Lúc này, Quý Vân Chu vẫn chưa nhận ra có gì đó không đúng. Cậu nhìn bộ đồ ngủ trên người mình, cơn giận lại càng dâng cao. Đạo diễn cũng ác thật, muốn trêu đùa cũng phải làm tới nơi tới chốn sao?

Cố Trầm Phong thản nhiên nhìn nhϊếp ảnh gia nói:

“Chúng tôi muốn thay đồ, có thể đóng cửa lại và ra ngoài không?”

Nhϊếp ảnh gia gật đầu, rồi nhanh chóng rời đi. Cố Trầm Phong nhướng mày nhìn Quý Vân Chu, nói:

“Tôi muốn thay đồ, cậu có thể quay lưng lại không?”

Quý Vân Chu bực bội đáp:

“Tôi mù, nhìn không thấy anh, anh không biết sao? Anh là cá à? Chỉ có trí nhớ bảy giây?”

Cố Trầm Phong nhún vai, nói:

“Tôi với cậu cùng loài. Tôi là cá, cậu cũng là cá, mà còn là một con cá mù.”

Quý Vân Chu lập tức đen mặt, trừng mắt nhìn người trước mặt:

“Cố Trầm Phong, tôi sẽ gϊếŧ anh!”

Cố Trầm Phong thấy đối phương tức đến mức sắp nổ tung, liền chuyển chủ đề:

“Đạo diễn còn đang chờ ngoài kia.”

Quý Vân Chu lúc này mới nguôi giận. Cố Trầm Phong đi tới tủ quần áo, mở ra liền sững người.

Trong tủ của anh tại sao lại có mấy bộ quần áo sặc sỡ thế này? Anh không nhớ mình từng có những món đồ này.

Quý Vân Chu thấy Cố Trầm Phong đứng đơ ra trước tủ, như thể phát hiện được điểm yếu của đối phương, liền nói:

“Sao ngây ra thế?”

Nói xong, cậu thấy Cố Trầm Phong lấy ra một chiếc áo hoodie màu đỏ, trên đó còn in hình một cậu trai ngầu lòi. Trông quen quá…

Sau đó, cậu bỗng nhớ ra — đây là phiên bản giới hạn toàn cầu, mỗi màu chỉ có một cái!

Không phải là áo của mình sao?

Nghĩ tới đây, Quý Vân Chu lập tức bước tới trước tủ quần áo, phát hiện bên trong còn nhiều món đồ mà cậu quen thuộc. Cậu hỏi:

“Quần áo của tôi sao lại ở đây?”

Cố Trầm Phong nhìn cậu bằng ánh mắt kiểu “cậu bị ngu à?” rồi đáp:

“Sao tôi biết được?”

Quý Vân Chu: [Muốn đấm người quá, phải làm sao đây?]

Thôi, không thèm chấp.

Quý Vân Chu giật lại chiếc áo trong tay Cố Trầm Phong, tìm thêm một chiếc quần jeans trong tủ rồi đi tới giường để mặc vào.

Cố Trầm Phong hơi ngạc nhiên khi Quý Vân Chu không tiếp tục cãi nhau với mình, liếc nhìn cậu một cái. Ngay sau đó, anh thấy làn da trắng nõn, cánh tay mảnh mai, vòng eo thon gọn của đối phương…

Chậc chậc, trông chẳng khác gì một chú gà con.

Nghĩ đến đây, Cố Trầm Phong bật cười. Vừa vặn họ của Quý Vân Chu là Quý, phát âm nghe giống “gà”*, quả thật là một chú gà con đáng yêu.

[*Tên của Quý Vân Chu là 季云舟 (Jì Yúnzhōu). Họ 季 (Jì), âm Jì có một chút gần với Jī (鸡 – gà).]

Quý Vân Chu liếc thấy Cố Trầm Phong cười ngớ ngẩn, chỉ cảm thấy vô cùng khó hiểu. Tên ngốc này tại sao lại có nhiều fan như vậy? Mọi người thích cái gì ở anh ta chứ?

Không hiểu nổi! Quá sức tưởng tượng mà!

Quý Vân Chu thở dài nặng nề, đi ra khỏi phòng ngủ. Ngay lập tức, cậu thấy nhóm nhϊếp ảnh đang nhìn mình đầy hóng hớt. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu hỏi:

“Vừa nãy quay lại rồi đúng không?”

Nhϊếp ảnh gia lắc đầu, cậu vừa thở phào thì đối phương bổ sung:

“Nhưng đạo diễn đã xem qua livestream rồi.”

Quý Vân Chu cảm thấy mắt tối sầm lại. Đoàn phim chơi lớn vậy sao? LIVESTREAM?