Đây là một quán cà phê có tình hình kinh doanh bết bát đáng sợ.
Quán cà phê không tên, không có biển hiệu, cả ông chủ lẫn nhân viên phục vụ cộng lại chỉ có một người. Hết một ngày trôi qua, tổng cộng chỉ có hai khách.
Lâm Mặc Bạch pha cà phê, không nhịn được mà đưa mắt liếc hai vị khách nữ hiếm hoi của quán. Do âm lượng không nhỏ của hai cô này khi nói chuyện với nhau, anh bị ép phải biết, cô gái mặc bộ đồ màu đen, mặt luôn giữ ý cười mềm dịu kia tên là Chu Vũ Văn. Còn cô gái giọng điệu kích động đang nổi trận lôi đình kia hẳn là đồng nghiệp, à, không phải, là đồng nghiệp cũ, bởi vì cô gái đang tức giận kia lại bắt đầu mắng rồi.
“Chu Vũ Văn, không phải cô cậy mình là bạn thân của phu nhân tổng giám đốc à? Cô dựa vào đâu mà bảo tổng giám đốc đuổi việc tôi?!”
Khóe miệng Lâm Mặc Bạch hơi run rẩy.
“Cô bị ngốc à? Chính cô cũng nói tôi cậy mình là bạn thân của phu nhân tổng giám đốc rồi đây, còn hỏi tôi dựa vào đâu nữa?”
Những lời mà Lâm Mặc Bạch muốn nói, đều đã bị Chu Vũ Văn kia nói hết, trong lòng anh lặng lẽ bấm like.
“Ôi, nếu cô không có chuyện gì thì tôi về làm việc tiếp đây, tôi bận lắm.”
Hiển nhiên, thái độ bình tĩnh thái quá này đã chọc giận cô gái vốn đang tức giận kia, cô ta chỉ vào Chu Vũ Văn và mắng:
“Cô cái đồ tiện nhân này!”
“Được rồi được rồi, tôi là tiện nhân, làm phiền cô nhường đường chút, tôi phải đi rồi.”
Lâm Mặc Bạch nhíu mày, dự cảm sẽ xảy ra sự cố.
Quả nhiên, một giây sau, cô gái kia hắt hết cốc nước vào mặt Chu Vũ Văn, còn tiếp tục mắng bằng giọng căm hận:
“Cô tưởng tôi không biết mấy chuyện dơ bẩn của cô à? Bạn thân? Nói thì hay lắm! Các cô là chị chị em em cùng xơi một cây cà rem chứ gì? Vợ chồng kiểu mẫu cái nỗi gì? Một ổ mèo mả gà đồng!”
“Bốp!”
Chu Vũ Văn cầm cốc nước lọc còn lại hắt lên mặt cô gái kia, sau đó đặt cốc nước xuống trở tay cho cô ta thêm một cái tát.
Cô gái kia không ngờ người vẫn bị cô ta cho là yếu đuối này lại đánh người, sững sờ tại chỗ.
“Trình Tĩnh, tôi nhịn cô không có nghĩa là tôi không biết giận. Giữa ban ngày ban mặt, trong phòng làm việc mà cô dám sàm sỡ tổng giám đốc, có biết Lâm Huyền Thanh anh ta là người đàn ông của Phương Lăng Lăng không hả? Có biết Phương Lăng Lăng là người phụ nữ của tôi không hả? Tôi với Lâm Huyền Thanh không muốn để chuyện này làm bẩn tai Lăng Lăng nên mới không phanh phui ra, bằng không, cô còn có thể nghênh ngang vào công ty gọi tôi ra ngoài à? Đừng để người ta cho thể diện mà không lấy. Về sau ra xã hội lăn lộn thì tỉnh táo chút, Lâm Huyền Thanh và Phương Lăng Lăng là do tôi bảo kê đấy, cmn ít đi dây vào bọn họ thôi!”
Dứt lời, Chu Vũ Văn rút một tờ giấy ăn, xoa xoa tay, mí mắt cũng không thèm nâng mà bước thẳng ra ngoài.
Nghe nói một lần giẫm phải phân, ba năm gặp may mắn, không biết hôm nay cô giẫm phải cái thứ đàn bà ngu ngốc này có thể số đỏ mười năm không?
Chu Vũ Văn đang nghĩ như thế thì đột nhiên nghe thấy đằng sau có người đuổi theo.
Là thanh niên trong quán cà phê kia.
Cô phục hồi tinh thần, đúng rồi, cô chưa trả tiền, nhìn bộ dạng Trình Tĩnh thế kia cũng không giống người sẽ ở lại trả tiền.
Lâm Mặc Bạch lại gần, đưa cốc cà phê đã làm xong ra, đoạn nói:
“Cô nương, cà phê đặc biệt cô gọi này.”
Cô nương, cách xưng hô và giọng nói rất phong nhã, không nói mình đến lấy tiền, còn cất công chạy theo đưa cà phê làm lòng người cảm thấy dễ chịu đến lạ. Lúc trước không để ý, hiện giờ nhìn kỹ phát hiện, ngoại hình của thanh niên này không phải đẹp trai bình thường đâu.
Chậc, một người tốt thế này, sao quán cà phê lại vắng như chùa bà Đanh thế nhỉ?
Chu Vũ Văn cảm thán, sau đó buông tay nói:
“Ngại quá, tôi không mang ví.”
Lâm Mặc Bạch cười rất ôn hòa, giống một thư sinh, cả người như được dát một lớp vàng dưới ánh mặt trời, anh nói:
“Tôi mời cô.”
“Vậy thì ngại quá.”
Chu Vũ Văn đáp, nhận lấy cà phê, uống một ngụm.
Sau đó ói ra.
Cô đã biết vì sao tình hình kinh doanh của quán cà phê này lại bết bát đến thế. Thứ cà phê này, siêu, khó, uống.