[Ta không quan tâm! Ta không quan tâm! Bây giờ chỉ có ngươi mới có thể thực hiện nhiệm vụ này. Ta là hệ thống độc quyền của ngươi, trong tình huống nguy cấp như thế này, sao ngươi có thể không giúp ta chứ?]
Hòa Thanh bất lực xoa xoa thái dương. Hắn tung hoành bao năm trong thế giới xuyên nhanh, đây là lần đầu tiên gặp phải một hệ thống giở trò ăn vạ như thế này.
[Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Ta là phản diện!] Hòa Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, vô tình nói với hệ thống: [Ngươi không thể tìm những thế giới cần phản diện cho ta sao?]
[Ta cũng đã nói với ngươi rất nhiều lần, hiện tại ta không có nhiệm vụ phản diện. Hơn nữa, kỳ kiểm tra hiệu suất sắp tới, ta còn tồn đọng một đống nhiệm vụ "ánh trăng sáng" chưa hoàn thành. Nếu không nhanh chóng xử lý, ta sẽ bị Cục Xuyên Nhanh trừng phạt. Ngươi nỡ để ta bị phạt sao?]
Hòa Thanh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Làm phản diện bao nhiêu năm, hắn sớm đã rèn luyện được một trái tim sắt đá. Đối với kiểu dỗi hờn nũng nịu của hệ thống, hắn hoàn toàn không động lòng: [Ngươi bị phạt thì bị phạt, liên quan gì đến ta?]
[...]
Thấy Hòa Thanh một bộ dạng "nước đổ đầu vịt", hệ thống cảm giác chip của mình đang đau nhói từng cơn. Nếu nó có thực thể, có lẽ nước mắt đã đủ để nhấn chìm cả Cục Xuyên Nhanh rồi.
[Ta… sao ta lại có một ký chủ như ngươi chứ… ngay cả một việc nhỏ cũng không chịu giúp, hu hu hu hu…]
Hệ thống càng khóc càng to, tiếng khóc điện tử khàn khàn vang lên khiến tai Hòa Thanh đau nhức từng đợt.
Ban đầu, hắn còn nghĩ hệ thống sẽ bỏ cuộc khi nhận ra khóc lóc vô ích.
Nhưng không ngờ, khi nhận ra mềm mỏng không hiệu quả, hệ thống lập tức trở mặt, bắt đầu đe dọa hắn.
[Nếu ngươi không giúp ta, sau này đừng hòng nhận được kịch bản phản diện nữa. Ta sẽ giao cho ngươi toàn kịch bản nam phụ si tình. Làm cho ngươi phát ốm luôn!]
Cuối cùng gương mặt vô cảm của Hòa Thanh cũng xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Kịch bản nam phụ của Cục Xuyên Nhanh nổi tiếng là máu chó. Nếu từ nay về sau hắn chỉ có thể nhận loại nhiệm vụ đó…
Hòa Thanh không nhịn được mà tưởng tượng cảnh tượng đáng sợ ấy.
Giữa trời mưa tầm tã, hắn chạy đến bên nhân vật chính, đôi mắt đỏ hoe, khàn giọng nói: "Không có ngươi, làm sao ta sống được."
Hòa Thanh rùng mình một cái.
Còn có chuyện gì đáng sợ hơn thế này không?
Dường như hệ thống nhận ra tâm lý của Hòa Thanh, lập tức thừa thắng xông lên: [Ta còn muốn báo cáo lên Cục Xuyên Nhanh, khiến ngươi sau này không được cười khà khà khà khà khà nữa.]
Hòa Thanh ho khan mấy tiếng.
Là một phản diện, nếu không thể cười khà khà khà khà khà thì cuộc đời còn gì thú vị nữa? Cái hệ thống đáng chết này, ngay cả cách cười cũng muốn kiểm soát sao?
Nhưng đúng là với tư cách hệ thống độc quyền của hắn, nó có đủ quyền hạn để làm vậy.
[Nhưng mà...] Cuối cùng Hòa Thanh cũng mềm lòng một chút, nhưng vẫn miễn cưỡng: [Ta làm phản diện nhiều năm, hại ánh trăng sáng thì ta rành, nhưng đóng giả ánh trăng sáng… ta hoàn toàn không có kinh nghiệm…]
[Cái này có gì khó? Ta có đạo cụ nhiệm vụ "hào quang áng trăng sáng", chắc chắn giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng.]
[Nếu gặp phải vấn đề gì, ngươi có thể tham khảo cuốn Cẩm Nang Dưỡng Thành Ánh Trăng Sáng. Tất cả các vấn đề liên quan đến áng trăng sáng nó đều có thể giải đáp cho ngươi.]
Hệ thống thấy thái độ của Hòa Thanh bắt đầu dịu đi, lập tức ra sức nhồi nhét.
Hòa Thanh nhìn cuốn Cẩm Nang Dưỡng Thành Ánh Trăng Sáng đầy vẻ ghét bỏ. Chỉ liếc qua thôi đã thấy toàn những dòng chữ khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn thầm quyết tâm, tuyệt đối sẽ không đọc quyển sách này.
[Ta nói trước, ta không đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ đâu. Nếu thất bại, ta không chịu trách nhiệm.]
Dường như hệ thống chẳng hề lo lắng việc nhiệm vụ thất bại, nó đầy tự tin nói: [Có gì đâu, hào quang ánh trăng sáng của ta mạnh lắm.]
Nghe hệ thống nói vậy, Hòa Thanh cũng yên tâm hơn. Nếu hệ thống không sợ hắn làm hỏng nhiệm vụ, vậy thì hắn hoàn toàn có thể tiếp tục làm phản diện trong thế giới nhiệm vụ. Dù đến lúc đó hệ thống có cưỡng chế rút hắn ra thì hắn cũng đã tận hưởng xong cảm giác đóng vai phản diện rồi.
Dù sao cũng không lỗ.
Thêm vào đó, để tránh việc hệ thống đưa cho hắn kịch bản nam phụ si tình, cuối cùng Hòa Thanh cũng gật đầu: [Được rồi, nếu ngươi không lo ta làm hỏng nhiệm vụ, vậy thì ta đành miễn cưỡng nhận vậy.]
Nghe thấy Hòa Thanh đồng ý, hệ thống vui mừng đến mức không giấu được.
Hòa Thanh chỉ cảm thấy trên đầu chợt mát lạnh, một vòng sáng màu bạc lơ lửng trên đầu hắn. Ngay sau đó, quầng sáng ấy vỡ ra thành vô số ánh sao lấp lánh.
Chắc đây là đạo cụ trợ giúp nhiệm vụ mà hệ thống đã nói - hào quang ánh trăng sáng.
[Được rồi, chuẩn bị tiếp nhận thế giới nhiệm vụ đầu tiên đi. Cốt truyện nền tảng sẽ được đồng bộ truyền tải, mục tiêu nhiệm vụ chỉ có một, trở thành ánh trăng sáng trong lòng nhân vật mục tiêu. Nhân vật mục tiêu ngươi có thể tự chọn, ta cũng không làm khó ngươi, nhân vật chính hay nhân vật phụ đều được.]