Nhưng rõ ràng tôi đã áp dụng phương pháp giáo dục như vậy với Tiểu Nhã. Con bé là con gái của tài xế nhà tôi, cha mẹ con bé đã qua đời trong một vụ tai nạn xe, họ hàng thân thích không ai chịu nhận nuôi, nên tôi đưa con bé về sống cùng mình.
Thoắt cái đã vài năm trôi qua, cô nhóc nhỏ bé ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ, sắp tốt nghiệp cấp ba. Nguyện vọng đại học của con bé là ngành Quản trị kinh doanh của Đại học Thanh Hoa. Theo lời giáo viên, với thành tích của Tiểu Nhã, khả năng đỗ là rất cao.
Cũng có không ít chàng trai viết thư tình cho Tiểu Nhã, đứa bé này đều cất vào chiếc hộp sắt cạnh bàn học, định sau kỳ thi đại học mới mở ra xem.
"Dì không sao, con mau đi ôn bài đi."
"Vậy dì nhớ uống canh nhé."
Tôi vừa uống xong bát canh Tiểu Nhã nấu, cảm thấy tâm trạng đã bình tĩnh lại đôi chút thì nhận được cuộc gọi từ Hân Hân.
Con bé không chịu về nhà, hẹn tôi ra quán cà phê gần nhà để nói chuyện.
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống, con bé đã đòi tôi 800.000 tệ.
"Mẹ, nếu mẹ đã không đồng ý để James vào công ty làm, vậy thì mỗi người lùi một bước, để anh ấy tự khởi nghiệp."
"800.000 tệ này là vốn khởi nghiệp."
Tôi kiên nhẫn nghe Tô Hân Hân kể lại kế hoạch khởi nghiệp mà vừa nghe đã biết là lừa đảo. Cổ họng dâng lên cảm giác đắng chát: "Mẹ sẽ không đưa."
"Mẹ! Sao mẹ có thể đối xử với con như vậy chứ?!" Hân Hân tức giận, lớn tiếng đến mức cả quán cà phê đều quay qua nhìn về phía bên này: "Con đã hứa với James là về nước sẽ để anh ấy làm Giám đốc Marketing. Mẹ thì hay rồi, vừa về đã làm con mất hết mặt mũi."
"Giờ con cũng đã nhượng bộ đến thế rồi, chỉ có 800.000 tệ thôi, có nhiều đâu? Mua mấy cái túi cũng hết 800.000 tệ, chút tiền này mà mẹ cũng không đồng ý là sao?!"
Tôi đau lòng nhìn con bé.
Con gái tôi từ nhỏ đã được ăn sung mặc sướиɠ, tôi thương con bé không có cha nên muốn bù đắp cho con bé bằng vật chất hết mức có thể.
Cuối cùng, đến hôm nay, con bé không biết xấu hổ mà nói với tôi rằng 800.000 tệ chỉ là một số tiền nhỏ.
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sự kiên nhẫn, cố gắng làm cho giọng điệu của mình dịu dàng hơn một chút.
"Hân Hân, con chưa từng kiếm tiền, con không hiểu đâu."
"800.000 tệ là một số tiền lớn, nhiều người khởi nghiệp phải ăn mì ăn tôm, sống trong tầng hầm chỉ để có được số tiền đó đấy.”
Hân Hân nhướng mày, đầy vẻ khó hiểu: "Vậy thì sao, liên quan gì tới con?"
"Mẹ, con sẽ kết hôn với James, anh ấy là con rể của mẹ chứ không phải người ngoài."