Khi còn trẻ, tôi bắt đầu khởi nghiệp. Chồng tôi chê tôi quá mạnh mẽ, rồi bỏ sang nước ngoài với một người phụ nữ dịu dàng hơn.
Ông ta bỏ lại tôi một mình, tay phải xử lý sổ sách tài chính của công ty, tay trái bón sữa cho con gái – Hân Hân.
Hân Hân chưa từng chịu khổ. Khi con bé bắt đầu biết nhận thức, tôi đã trở thành một nữ doanh nhân nằm trong top đầu danh sách những người giàu có. Hân Hân cũng trở thành một thiên kim tiểu thư được bao người ngưỡng mộ.
Con bé học ở trường tư thục quý tộc tốt nhất, thành tích luôn đứng đầu bảng — cho đến kỳ thi cuối kỳ, khi tôi bị gọi lên trường mới phát hiện, điểm số đó có được là nhờ nó dùng tiền ép buộc những học sinh nghèo không dám phản kháng thi hộ.
Thi đại học xong, nhờ số tiền tài trợ khổng lồ tôi quyên góp cho trường, nó thuận lợi ra nước ngoài du học. Mỗi tháng đều viết thư than thở không đủ tiền sinh hoạt, để rồi sau cùng tôi phát hiện, toàn bộ số tiền đó bị nó dùng để theo đuổi thần tượng, mua thứ hạng trên các bảng xếp hạng.
Tôi luôn nghĩ, con bé còn nhỏ, lớn lên rồi sẽ dần trưởng thành hơn.
Không ngờ, khi trưởng thành, thứ nó mang về lại là một trò hề.
“Mẹ, đây là James.”
Lúc tôi đang họp với các cổ đông trong công ty, Hân Hân kéo tay một người đàn ông bước vào, ngọt ngào tuyên bố trước mặt mọi người.
“Con đã bàn bạc với anh ấy rồi, để anh ấy bắt đầu từ vị trí giám đốc thị trường.”
Cả phòng họp lập tức im lặng, các cổ đông nhìn tôi như đang chờ xem một vở kịch hay. Tôi cảm thấy gương mặt mình nóng bừng vì xấu hổ.
“Hân Hân.” Tôi cố gắng kiềm chế cơn giận: “Chúng ta đang họp một cuộc họp rất quan trọng, con có thể đưa James ra ngoài trước không?”
“Mẹ à!” Hân Hân chạy đến, kéo tay áo tôi, lắc lắc nũng nịu: “Đây không phải công ty của nhà mình sao? James cũng đâu phải người ngoài.”
Bàn tay đang cầm tài liệu của tôi cứng đờ, lạnh ngắt. Cả đời này, tôi chưa từng cảm thấy mất mặt đến vậy.
Phó tổng giám đốc Vương ở bộ phận nhân sự giúp tôi tìm một lối thoát, ra hiệu cho các cổ đông rời khỏi phòng họp:
“Thế này đi, mọi người hãy dành chút thời gian để suy ngẫm về bài phát biểu của Tổng giám đốc Tô, chúng ta sẽ tiếp tục họp vào lúc ba giờ chiều.”
Không ngờ, Hân Hân lại không vui.
“Chú Vương, chú làm gì vậy? Con còn chưa tuyên bố chức vụ của James, sao lại bảo mọi người rời đi?”
Phó tổng Vương vừa bực vừa buồn cười:
“Tiểu thư Tô, việc bổ nhiệm nhân sự trong công ty có quy trình nghiêm ngặt, không phải cứ muốn công bố là công bố.”