Khóe môi nhân viên công tác khẽ run rẩy mấy cái, dường như không ngờ được rằng vị Thẩm tổng giàu có bậc này lại có thái độ tích cực đến vậy.
Nhưng kể từ khi thiếu niên xinh đẹp kia bị đưa đến đây, đã không còn ai xem cậu như một con người nữa rồi.
"Xin lỗi, Thẩm tiên sinh, chúng tôi sẽ đưa người của ngài về nơi ở một cách an toàn." Nhân viên công tác cúi đầu, căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt.
Đại trượng phu co được dãn được.
Hắn tự nhủ như vậy, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu.
Mãi đến khi không thể nhịn được nữa, hắn mới khẽ nâng mắt lên.
Nhưng người vừa đứng trước mặt hắn, cao cao tại thượng nhìn xuống – Thẩm tổng – đã sớm không thấy bóng dáng.
Chỉ còn lại vị thư ký của hắn, vẫn đang ngơ ngác đứng tại chỗ.
Nhân viên công tác nhẹ nhõm thở phào, xoay người định rời đi.
Nhưng đúng lúc đó, Ôn Tụng đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại.
"Tiên sinh, ngài còn có chuyện gì sao?"
"...Thật sự là 1 tỷ đô la? Không phải tiền giả hay tiền ảo gì chứ?"
Nhân viên công tác nhìn hắn bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc.
Ôn Tụng xấu hổ gãi đầu, lúc này mới sực nhớ Thẩm tổng đã sớm rời đi, vội vã đuổi theo.
Ôn Tụng có thể rõ ràng cảm nhận được rằng, trên đường trở về, tâm trạng của Thẩm tổng hoàn toàn khác so với lúc đến.
Hắn ngồi ở ghế phụ, lén lút liếc nhìn kính chiếu hậu vài lần.
Dường như là sự kích động và chờ mong xen lẫn vào nhau, khiến đôi mắt của Thẩm tổng trở nên sáng rực, thu hút ánh nhìn.
Ánh mắt lạnh nhạt và thâm trầm thường ngày của hắn dường như đã bị quét sạch.
Không ngờ Thẩm tổng lại có một đam mê như vậy sao?
Ôn Tụng thầm nghĩ trong lòng, bắt đầu có chút đồng cảm với thiếu niên xinh đẹp bị Thẩm tổng để mắt tới kia.
Chi một khoản tiền khổng lồ như vậy để đưa về một thiếu niên, mà lại rơi vào tay một người đàn ông âm tình bất định, lãnh khốc vô tình như Thẩm tổng, liệu cậu ta sẽ phải chịu đựng kiểu đối đãi gì đây?
"Ôn Tụng."
Đang mải suy nghĩ miên man, Ôn Tụng đột nhiên bị gọi tên.
Hắn lập tức ngồi thẳng lưng theo phản xạ, trên mặt nở một nụ cười chuyên nghiệp, quay đầu nhìn chủ tịch của mình.
"Thẩm tổng, có chuyện gì vậy ạ?"
"Tóc tôi có bị rối không?"
Ôn Tụng nghi ngờ chính mình vừa nghe nhầm.
Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, khóe miệng run rẩy một hồi lâu mà không thể thốt nên lời.
Thẩm Lăng Hàn không kiên nhẫn phất tay, không thèm để ý đến hắn nữa, mà trực tiếp cầm điện thoại, bật camera trước lên soi như đang dùng gương.
Thẩm tổng từ trước đến nay chưa bao giờ để ý đến ngoại hình của bản thân đến mức này.
Bấy lâu nay, hắn luôn như một vị tiên nhân đoạn tuyệt tìиɧ ɖu͙©.