Ta Dựa Vào Tích Trữ Vật Tư Làm Cá Mặn Ở Tận Thế

Chương 2

Vân Yên cầm miếng ngọc bội trong tay, cảm nhận sự mát lạnh và trơn tru của nó. Miếng ngọc có màu xanh nhạt, được chạm khắc tinh xảo với những hoa văn cổ điển, toát lên vẻ đẹp thanh tao và bí ẩn. Cô ngước nhìn mẹ, ánh mắt đầy thắc mắc.

Mẹ cô nhẹ nhàng giải thích rằng miếng ngọc bội này là bảo vật gia truyền, đã được truyền qua nhiều thế hệ trong gia đình. Nó không chỉ là một món trang sức quý giá mà còn ẩn chứa một bí mật đặc biệt. Theo lời mẹ kể, khi nhỏ một giọt máu của người sở hữu lên ngọc, nó sẽ kích hoạt một không gian lưu trữ vô hình, nơi có thể chứa đựng một lượng lớn vật phẩm mà không bị giới hạn bởi kích thước hay trọng lượng.

Vân Yên cúi người nhìn ngọc bội trong tay, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn trong phòng phản chiếu lên bề mặt ngọc, làm nổi bật những hoa văn cổ kính được chạm khắc tinh xảo. Cô chưa từng nghĩ rằng một vật nhỏ bé như vậy lại ẩn chứa bí mật quan trọng đến thế.

Mẹ cô lặng lẽ quan sát, ánh mắt đầy nghiêm túc. Bà nhẹ nhàng nói thêm:

"Đây không chỉ là một món trang sức bình thường, nó là bảo vật gia truyền của gia đình ta. Từ đời bà cố con, miếng ngọc này đã luôn được giữ gìn cẩn thận, nhưng đến nay vẫn chưa ai thực sự kích hoạt được nó. Giờ là lúc con thử đi."

Vân Yên cảm thấy khó tin, nhưng từ nhỏ cô đã tin tưởng mẹ, và linh cảm mách bảo rằng đây không phải chuyện đùa. Không chần chừ, cô cầm một cây kim nhỏ, nhẹ nhàng chích vào đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi lăn xuống, rơi thẳng vào tâm của miếng ngọc.

Khoảnh khắc ấy, một ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ bề mặt ngọc bội. Trước mắt cô, một không gian rộng lớn dần hiện ra, trống rỗng, bao la như một kho chứa vô hình. Ý thức của cô kết nối với không gian ấy một cách tự nhiên. Cô có thể cảm nhận rõ ràng, chỉ cần suy nghĩ, cô có thể đặt vật phẩm vào bên trong hoặc lấy ra bất cứ lúc nào.

Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn cả chính là quy mô của không gian này. Không chỉ đơn thuần là một kho chứa, mà bên trong còn có một khu đất trồng rộng lớn, với dòng suối nhỏ uốn lượn, không khí trong lành, ánh sáng chan hòa như một thế giới thu nhỏ.

Cô thử nghiệm bằng cách cầm một chai nước trên bàn, tập trung suy nghĩ muốn đưa nó vào trong. Trong tích tắc, chai nước biến mất khỏi tay cô. Khi cô nghĩ đến việc lấy nó ra, nó lại xuất hiện ngay trước mắt cô một cách hoàn hảo.

Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt đầy phức tạp. Bà biết rằng miếng ngọc này là một bảo vật, nhưng không ngờ nó lại có khả năng mạnh mẽ đến vậy.

"Con có thể đưa người vào không?"

Ba cô hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo chút mong chờ.

Vân Yên không chắc, nhưng cô quyết định thử. Cô nắm tay mẹ mình, trong lòng khẽ suy nghĩ về việc đưa bà vào không gian. Chỉ trong nháy mắt, mẹ cô đã biến mất ngay trước mắt. Hoảng hốt, cô vội vàng nghĩ đến việc đưa bà ra ngoài, và ngay lập tức, mẹ cô lại xuất hiện trước mặt cô, hoàn toàn nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị ảnh hưởng gì.

Cả căn phòng rơi vào im lặng. Đây không còn là một bảo vật thông thường, đây là một phương tiện sinh tồn tối thượng. Khi thiên tai xảy đến, nơi này sẽ trở thành chỗ trú ẩn an toàn nhất của cả gia đình. Không gian rộng lớn, nguồn nước sạch dồi dào, đất trồng màu mỡ, họ có thể trồng lương thực, chăn nuôi, và tồn tại qua bất kỳ biến cố nào. Vân Yên siết chặt tay, biết rằng vận mệnh của cô và gia đình đã thay đổi từ giây phút này.