Xuyên Thành Nhân Vật Phản Diện? Tôi Hóa Thân Thành Loli Bệnh Kiều

Chương 1: Vai phản diện? Nhưng tôi là bệnh kiều

[Làm đi ký chủ, cô hết đường lui rồi!]

Trong tầng hầm tối tăm, loli mắt đỏ với khuôn mặt tiều tụy đang cầm dao trong tay, giọng của hệ thống “Ong ong.” quanh quẩn trong đầu cô.

Tiếng “Kẽo kẹt.” vang lên từ ván gỗ chiếc giường trước mặt.

Trì Tiểu Chanh nhìn lên, ánh mắt phức tạp ẩn dưới tóc mái tán loạn.

Một cô gái trắng nõn duyên dáng đang bị cố định trên giường —— hai tay hai chân tạo thành hình chữ 大, cổ tay và mắt cá chân đều bị trói. Cổ trắng trẻo và vòng eo thon gọn cũng không ngoại lệ.

Không di chuyển được nên cô chỉ có thể phát ra âm thanh “ư ử.”. Đôi mắt ngấn lệ, hình như cô muốn nói gì đó.

Mái tóc dài mềm mại xõa ra tán loạn, kết hợp với nhan sắc tuyệt trần tạo ra cảm giác mông lung khó tả.

Đối diện với ánh mắt phẫn nộ của cô gái, Trì Tiểu Chanh chột dạ nhìn sang hướng khác.

10 phút rồi, nàng vẫn không thể tin sự thật rằng bản thân đã xuyên vào trong tiểu thuyết.

Thành một nữ phụ pháo hôi sống chưa tới 100 chương!

Đây là một quyển tiểu thuyết tên “Toàn bộ nữ phụ pháo hôi ngỏm củ tỏi, các nam chính nhào vào lòng tôi.” dành cho nữ.

Cốt truyện cũng giống như tên tiểu thuyết, giai đoạn trước nữ chính Tô Đào chiến đấu với vô số nữ phụ độc ác. Dựa vào sự dịu dàng của bản thân để thu phục các loại nam chính tổng tài, nam thần, vân vân... Cô dần dần đi tới đỉnh cao cuộc sống.

Còn nguyên chủ là vai phụ ác độc khiến các người đọc có ấn tượng sâu nhất.

Nàng và Tô Đào quen biết từ nhỏ, cả hai cùng nhau lớn lên, gọi là thanh mai trúc mã cũng không sai.

Nhưng Tô Đào quá ưu tú, hào quang của cô che phủ nguyên chủ.

Vô số trai đẹp động lòng với cô ấy. Nếu Tô Đào là tra nữ, tiếp nhận các trai đẹp thì tốt.

Nhưng cô là nữ chính loại bạch nguyệt quang, nam nữ đều xử hết. Một bên từ chối các người đàn ông khác, một bên nói mấy câu như "Tiểu Chanh, em mới là người bạn chị trân trọng nhất.".

Kết quả là nguyên chủ cảm thấy Tô Đào đang khoe khoang.

Đang giễu cợt!

Thành ra nàng hoàn toàn hắc hóa. Đối nghịch với nữ chính ở khắp nơi, gần như chọc vào tất cả nam chính và nam phụ thích nữ chính.

Trì Tiểu Chanh vuốt vuốt cây dao nhỏ trong tay, nhíu mày nhớ lại: “Nếu mình nhớ không nhầm thì nguyên chủ nhốt nữ chính vào tầng hầm. Rồi dùng dao rạch mặt cô ấy, thọc dao vào ngực và tra tấn. Cuối cùng bị một thuộc hạ của nam chính phát hiện.”

“Sau đó...”

Nam chính giận dữ đánh nguyên chủ đến thở thoi thóp, rồi ném xuống biển cho chết đuối.

Không chỉ có vậy, nàng là vai phụ ác độc nên sau khi nàng xảy ra chuyện, cả nhà của nàng cũng xui xẻo không thoát khỏi.

“Nói cách khác, mình sắp đi ngắm gà khỏa thân?”

Trì Tiểu Chanh mở to hai mắt, kêu la trong lòng.

Trước khi bị xe tải đâm, bản thân nàng từng là một thiếu niên 3 tốt đeo khăn đỏ mà!

Mỗi người đều xuyên qua, tại sao tới lượt nàng lại có mở màn kiểu địa ngục như vậy.

Hệ thống phản diện lại lên tiếng.

[Đấy, ký chủ đừng do dự nữa, dù sao cũng chết. Hay là chúng ta thử mùi vị của nữ chính đi?]

“Dựa theo cốt truyện thì thuộc hạ của nam chính sắp tới đây rồi, mày còn có tâm trạng kêu tao đi thử vị nữ chính?”

[Chúng ta là phản diện mà, phải làm chuyện ác thì mới đạt được giá trị cảm xúc chứ!]

Trì Tiểu Chanh không nghe hệ thống phản diện vô dụng này nữa, giữ mạng quan trọng nhất.

Khó khăn lắm mới sống lại được, Trì Tiểu Chanh không muốn kết thúc như vậy.

Những chuyện như trọng sinh hay xuyên qua, nàng đã từng xem tiểu thuyết rất nhiều lần.

Tất cả là dành cho kế hoạch ngày hôm nay, muốn giữ được mạng sống chỉ có 1 cách!

Trì Tiểu Chanh nhìn lại nữ chính đang bị trói chặt.

Phải nói là không hổ danh nữ chính duy nhất trong tiểu thuyết.

Dù là dáng người hay nhan sắc đều ở mức đỉnh cao.

Đáng tiếc nàng là con gái, không có chân giữa.

Trì Tiểu Chanh đang bận suy nghĩ trong lòng, nhưng trong mắt Tô Đào là bộ dạng khác.

Lúc thì suy tư, lúc thì cười cợt, thực sự giống kẻ điên.

Cho dù cô giãy giụa cỡ nào thì nàng vẫn không hề có chút thương hại.

Rốt cuộc là tại sao?

Tiểu Chanh, rõ ràng chúng ta là đôi bạn thân nhất mà?

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, Trì Tiểu Chanh đã biết nên giữ mạng sống của mình như thế nào.

Cách duy nhất để phá vỡ tình thế là nằm ở nữ chính!

Khả năng cao nguyên chủ chết là do Tô Đào đã tuyệt vọng với nguyên chủ, cô tùy ý để các nam chính xử lý nàng.

Chỉ cần tránh đi điểm này, xác suất tồn tại sẽ cao hơn rất nhiều!

Trì Tiểu Chanh cầm dao, đi chậm rì rì đến cạnh Tô Đào.

Nàng duỗi tay gỡ miếng vải xuống.

“Khụ khụ... Khù khụ!”

Tô Đào ho khan kịch liệt.

Một lát sau, cô mới khó khăn nhìn về phía Trì Tiểu Chanh. Đôi mắt vô cùng thuần khiết nửa khó hiểu, nửa tuyệt vọng.

“Tiểu Chanh, tại sao?”

Bị trói ở đây nửa ngày, không được uống nước khiến giọng cô hơi khàn: “Tại sao lại làm vậy với chị, chị chưa từng coi em là kẻ thù!”

Trì Tiểu Chanh dựa người vào mép giường, đôi mắt đỏ diễm lệ cực bắt mắt trong bóng tối. Nàng cười, giọng hưng phấn đến mức run rẩy không kiềm chế được: “Đào Đào, chị nghĩ là tại sao?”

Nàng nâng cao kỹ thuật diễn xuất, toàn thân tỏa ra hơi thở nguy hiểm.

Bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của Tô Đào, làm cô nổi da gà.

“Tại... Tại vì mấy người đó? Tiểu Chanh thích bọn họ, em cho rằng chị cướp lấy bọn họ đúng không?”

Tô Đào cười thảm, ánh mắt cay đắng không nói nổi: “Tiểu Chanh, chị đã nói với em rồi. Chúng ta lớn lên cùng nhau, em mới là người quan trọng nhất của chị!”

Đôi mắt cô lộ ra sự mong đợi, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: “Tiểu Chanh, em thả chị ra được chứ? Chị không trách em, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau.”

“Thế tại sao chị lại đi gần với bọn họ như vậy?”

“Hả?”

Tô Đào không hiểu ý của Trì Tiểu Chanh.

Trì Tiểu Chanh đột nhiên xích lại gần, mặt hai người gần như kề sát nhau.

Tô Đào có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Trì Tiểu Chanh phả lên mặt cô, từng sợi tóc màu trà rủ xuống.

Tim Tô Đào đập rất nhanh, không biết là do khẩn trương hay sợ hãi.

Trì Tiểu Chanh hỏi từng chữ: “Nếu chị cảm thấy em là người quan trọng nhất, sao còn đi gần với Diệp Lương và Đông Phương Dương như vậy?”

Tô Đào há miệng, bỗng nhiên cứng họng.

Trì Tiểu Chanh cười, đưa tay bóp mặt Tô Đào: “Đào Đào, chị chẳng biết em muốn gì.”

“Chị nghĩ em thích Diệp Lương hay Tư Thần, ghen ghét chị nên mới đối nghịch và nhằm vào chị, phá hoại mối quan hệ giữa chị và bọn họ?”

Tô Đào bị bóp mặt nên nói chuyện khó khăn, cô hỏi lại: “Không đúng à?”

Là bạn thân, cô tự nhận bản thân rất hiểu Trì Tiểu Chanh.

Người con trai nàng thích không thích nàng, mà lại theo đuổi cô nên con thuyền hữu nghị của hai người bị lật?

Bao gồm cả việc bắt cóc hôm nay.

Bởi vì buổi chiều Tô Đào bị ép buộc nhận lời mời tham gia tiệc tối của Diệp Lương.

Cô phải lấy thân phận bạn gái đi.

Mà Trì Tiểu Chanh thì bị làm lơ, thậm chí còn bị Diệp Lương giễu cợt.

Lòng ghen ghét sinh ra hận thù.

Cho nên đã bắt cóc cô trước hôm tiệc tối.

Không phải Tô Đào tự luyến, mà đây là sự thật đã phát sinh trong mắt cô.

Và đúng là nguyên chủ ra tay bắt cóc cô vì nguyên nhân đó.

Người đó cực kỳ hận Tô Đào.

Nhưng bây giờ trong Trì Tiểu Chanh đã thay đổi linh hồn khác, nói ra lời khiến Tô Đào vô cùng chấn động.

Loli mắt đỏ như bị mắc bệnh, điên cuồng cười to ra tiếng: “Đào Đào, từ trước tới giờ em không hề thích bọn họ. Diệp Lương hay Đông Phương Dương gì cũng thế.”

Trì Tiểu Chanh nhích miệng đến gần tai Tô Đào, thở ra một hơi nóng ẩm: “Đào Đào, người em thích nhất là chị!”

Nói xong còn duỗi chiếc lưỡi mềm mại liếʍ vành tai cô.

Nàng tiếp tục hạ giọng xuống: “Đào Đào, chị biết không?”

“Em thích chị! Em thích chị! Em thích chị!”

“Em hận chị! Em hận chị! Em hận chị!”

“Nếu em là người quan trọng nhất, vậy tại sao chị còn đến gần bọn họ?”

“Có em rồi vẫn không đủ với chị à!”