Vừa bước ra từ Cục Dân Chính, Hà Huống nhìn tờ giấy kết hôn trong tay, anh vẫn không thể tin được mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy.
Chiều hôm trước, Hà Huống vừa dạy xong tiết mỹ thuật cho học sinh tiện đường ghé vào tiệm bánh ngọt ở góc phố mua một chiếc bánh kem nhỏ. Anh vốn thích ăn đồ ngọt, nhưng vừa bước ra khỏi tiệm đã bị một nữ sinh nhỏ nhắn va phải, làm cho hộp bánh kem bị móp.
Hà Huống nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cánh tay của nữ sinh, tránh cho cô bị ngã, anh còn dịu dàng hỏi: "Em không sao chứ?"
Hà Huống vốn có ngoại hình ưa nhìn, giọng nói lại ôn hòa, dễ dàng có thiện cảm với người khác .
Nữ sinh vừa rồi còn hơi hoảng hốt, nhưng khi ngẩng đầu lên thấy Hà Huống, liền mím môi, khuôn mặt hơi ửng hồng, nhỏ giọng nói: "Không sao, xin lỗi vì đã va vào anh."
"Không sao là tốt rồi, không có gì đâu." Hà Huống lắc đầu, đưa tay xem xét chiếc bánh kem đã bị móp, khẽ nhíu mày nghĩ: Xem ra hôm nay không thể thưởng thức nó một cách trọn vẹn rồi.
Khi về đến Hà gia, Hà Huống chợt cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng lắm.
Hà Huống vốn thường xuyên ra vào ngôi nhà này, nên trở về cũng là chuyện bình thường, nếu không bị châm chọc mỉa mai, thì là chẳng ai để ý đến, thậm chí có thể nói là xem thường sự hiện diện của anh. Thế nhưng lúc này, cả nhà bốn người đều ngồi trên sofa chờ anh.
Hà Chính Thiên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, trông có vẻ bình tĩnh ngồi đọc báo, trong khi Vương Mỹ Linh lại nheo mắt cười, nhiệt tình gọi Hà Huống đến uống cà phê để nói chuyện. Dù có ngốc đến đâu, anh cũng nhận ra chắc chắn không có chuyện gì tốt.
Hà Huống giữ vẻ mặt thản nhiên, bước tới, chào Hà Chính Thiên rồi hỏi: "Mọi người đều có mặt, có chuyện gì sao?"
Hà Chính Thiên liếc nhìn Hà Huống một cái. Đứa con trai này lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy. Ông khẽ nâng cằm, ừ một tiếng ra hiệu cho anh ngồi xuống, rồi dùng ánh mắt ý bảo Vương Mỹ Linh tiếp tục nói.
Vương Mỹ Linh cũng không che giấu, toan tính trong mắt gần như lộ rõ: "Tiểu Huống à, công việc dạy học của con có mệt không? Kiếm được tiền không?"
"Không mệt, con rất thích công việc này. Kiếm không nhiều lắm, nhưng đủ để chi tiêu." Hà Huống trả lời dứt khoát, vẫn giữ thái độ xa cách như mọi khi.
Vương Mỹ Linh còn chưa kịp nói tiếp, Hà Kỳ ngồi bên cạnh đã lên tiếng trước: "Mẹ còn phải hỏi làm gì, một giáo viên thì kiếm được bao nhiêu chứ? Sáng đi tối về, mệt muốn chết, giao thiệp cũng ít, còn tự nhận mình làm nghệ thuật. Nghệ sĩ nghèo kiết xác như thế, sau này ai thèm để mắt đến chứ?"
Những lời như vậy… Từ khi bước vào ngôi nhà này, Hà Huống đã nghe không biết bao nhiêu lần, sớm đã quen. Khi còn nhỏ, anh từng phản bác, nhưng chẳng có kết cục tốt. Về sau, anh hiểu ra rằng tranh cãi cũng vô ích. Chỉ cần thuận theo vị đại tiểu thư này, mọi chuyện sẽ yên ổn, chẳng ai gặp rắc rối.
Hà Huống cũng không muốn vòng vo, anh trực tiếp hỏi Vương Mỹ Linh: "Dì có chuyện gì thì nói thẳng đi."
Vương Mỹ Linh thầm cảm thán, Hà Huống quả nhiên dễ nói chuyện. Bà ta nhìn kỹ vào anh, gương mặt anh thanh tú, làn da trắng mịn, đôi mắt dài với một nốt ruồi nhỏ đầy quyến rũ nơi đuôi mắt, bờ môi cong hoàn hảo. Lúc này, anh lặng lẽ ngồi đó, điềm tĩnh chờ đợi, thực sự trông giống như một tiểu mỹ nhân.
Lục gia mà đồng ý, thì gương mặt này cũng góp công không nhỏ.
Nghĩ đến đây, bà ta nheo mắt, chậm rãi lên tiếng: "Tiểu Huống à, con cũng biết công ty nhà mình đã hoạt động nhiều năm. Ba con thì cũng già rồi, còn anh trai con thì bận rộn lo toan công việc trước sau. Gần đây, chúng ta đã hợp tác với Tập đoàn Lục Thị. Mà ông chủ Lục vừa tuấn tú vừa nho nhã, nhưng vẫn chưa kết hôn. Lục lão gia lại đang nóng lòng muốn có cháu bế. Con không phải có thể sinh con sao? Vậy thì sinh cho Lục gia một đứa con trai đi. Chúng ta đã thu xếp ổn thỏa rồi, ngày mai con chỉ cần đi đăng ký kết hôn là được."