"Thưa chủ tịch, có một chuyện... một chuyện ngoài ý muốn."
Thư ký lắp bắp, giọng run rẩy.
"Nói mau!"
Lam Phong gầm gừ, cơn giận dữ đã lên đến đỉnh điểm.
"Trương Hồng... Trương Hồng đã vào nhầm phòng."
Lam Phong sững người, ánh mắt tối sầm lại.
"Ý cô là sao?"
"Dạ... dạ, theo điều tra của tôi, Trương Hồng đã đi nhầm vào một căn phòng khác, phòng của lão Lý thuộc tập đoàn Lý thị. Còn người đã ở cùng ngài đêm qua... là một người khác."
"Là ai?"
Lam Phong nghiến răng, giọng lạnh lẽo.
"Tôi... tôi không biết. Tôi đã kiểm tra tất cả các thông tin có thể, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về người đó. Dường như người đó chưa từng tồn tại."
Lam Phong im lặng, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. Hắn không thể tin được mình đã rơi vào một cái bẫy phức tạp đến vậy. Trương Văn và Trương Hồng muốn gài bẫy hắn, nhưng dường như còn có một kẻ khác đứng sau, kẻ đã lợi dụng tình huống này để đạt được mục đích riêng.
"Tiếp tục điều tra. Tìm hiểu tất cả về người đó. Tôi muốn biết danh tính, lai lịch và mục đích của hắn."
"Vâng, thưa chủ tịch."
Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác trong khách sạn, Trương Hồng tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội. Cô ta nhìn quanh, hoảng hốt khi thấy mình đang nằm trên giường cùng một ông già xa lạ.
"Chuyện gì... chuyện gì đã xảy ra?"
Cô ta lẩm bẩm, cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng bật mở, một nhóm người bước vào, trên tay cầm máy quay. Là đám đầu gấu ở trường của Văn An, đến để quay video hạ nhục Văn An.
"Trương Hồng tiểu thư, cô làm gì ở đây?"
Một người trong nhóm nhận ra cô, hỏi với giọng ngạc nhiên.
Họ chĩa máy quay vào Trương Hồng, ghi lại cảnh cô ta đang nằm trên giường cùng một ông già. Trương Hồng hoảng sợ tột cùng, cố gắng che mặt.
"Không... không phải như vậy! Các người hiểu lầm rồi!" Cô ta hét lên rồi bỏ chạy.
Sau khi Trương Hồng rời đi, nhóm bạn của Văn An nhìn nhau, rồi nhìn vào máy quay.
"Chết tiệt, chúng ta quay nhầm người rồi!"
Một người trong nhóm nói, giọng đầy thất vọng.
"Vậy Văn An đâu?"
Một người khác hỏi.
"Không biết nữa. Chắc là đã trốn đi rồi."
Nhóm bạn của Văn An tức giận, thất vọng, nhưng họ không thể làm gì khác. Họ đành phải rời đi, mang theo đoạn video quay nhầm người.
Lam Phong, với cơn thịnh nộ âm ỉ, quyết định không để yên cho nhà họ Trương. Hắn ra lệnh cho thuộc hạ tập hợp tất cả bằng chứng về những hành vi phi pháp của gia đình này, từ việc trốn thuế, buôn lậu, đến những giao dịch mờ ám với các băng đảng xã hội đen.
"Tôi muốn nhà họ Trương phải trả giá cho những gì chúng đã làm. Hãy cho chúng thấy rằng, không ai có thể đùa giỡn với Lam Phong này."
Hắn nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh.