Tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, kéo Lâm Hân ra khỏi giấc ngủ sâu sau một đêm đắm chìm trong tiểu thuyết. Cô chớp mắt vài lần, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Nhưng chỉ sau vài giây, một cơn đau nhói bất ngờ ập đến, như thể có ai đó đang đổ tràn ký ức xa lạ vào đầu cô.
Hình ảnh, cảm xúc, những đoạn hội thoại rời rạc liên tục hiện lên. Một người mẹ kham khổ, một người cha giàu có nhưng lạnh lùng, một ngôi trường xa lạ, và quan trọng nhất, một số phận mờ nhạt.
Lâm Hân nín thở, cơ thể cứng đờ khi nhận ra sự thật. Cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mình đọc đêm qua, trở thành một nhân vật chẳng có vai trò gì quan trọng. Không phải nữ chính, không phải nữ phụ, cũng chẳng phải phản diện quan trọng, chỉ là một pháo hôi tồn tại để lấp đầy bối cảnh.
Cô nuốt khan, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Là một mọt sách chính hiệu, cô đã đọc không ít tiểu thuyết xuyên thư. Để sống sót, điều quan trọng nhất là gì? Là giữ mình tránh xa mạch truyện gốc. Cô không thể dính dáng gì đến nữ phụ hắc hóa kia.
Ba ngày trôi qua kể từ khi Lâm Hân xuyên vào thế giới này.
Ban đầu, cô cảm thấy vô cùng hoang mang, nhưng nhờ có ký ức của nguyên chủ dần dung hòa, cô đã quen thuộc với cuộc sống hiện tại. Bây giờ, cô có thể nhớ rõ tên mình là Lâm Hân, nhớ được những thói quen hằng ngày, thậm chí còn biết rõ những con đường quen thuộc trong khu phố.
Cô cũng đã chấp nhận một sự thật. Cô không còn là người ngoài cuộc chỉ đứng ngoài quan sát nữa mà đang thực sự sống trong thế giới này.
Nhưng điều quan trọng nhất chính là tránh xa cốt truyện.
Cô phải tránh xa nữ phụ hắc hóa, không để bản thân trở thành pháo hôi yểu mệnh.
Lúc này, cô đang ngồi trên bàn ăn, lơ đãng dùng đũa khuấy bát cháo, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc hơn.
Nếu cô nhớ không lầm, nữ phụ sắp chuyển trường đến đây. Điều đó có nghĩa là cốt truyện sắp bắt đầu.
Cô có thể vờ như không biết gì được không?
Cô thở dài, đang chìm trong suy nghĩ thì mẹ cô, Lý Chiêu Đệ, bất ngờ lên tiếng:
“Hân Hân, dạo này con sao vậy? Mấy ngày nay cứ ngẩn người hoài?”
Lâm Hân giật mình, vội cười trừ:
“Không có gì đâu mẹ, chỉ là gần đây con suy nghĩ nhiều một chút.”
Lý Chiêu Đệ nhướng mày:
“Suy nghĩ chuyện gì? Chuyện cha con à?”
Lâm Hân ngừng lại, nhớ đến người cha hờ trong nguyên tác, sau đó bình tĩnh đáp:
“Một phần.”
Lý Chiêu Đệ buông đũa xuống, giọng nói mang theo chút do dự:
“Mẹ đã hẹn luật sư rồi. Ngày mai mẹ sẽ gặp ông ấy để bàn về khoản bồi thường ly hôn.”
Lâm Hân gật đầu, nhẹ giọng:
“Mẹ làm vậy là đúng.”
Lý Chiêu Đệ quan sát con gái một lúc rồi thở dài:
“Mẹ biết con không thích cha con, nhưng con có bao giờ nghĩ rằng… Nếu con đồng ý đi theo ông ấy, con có thể có một tương lai tốt đẹp hơn không?”
Lâm Hân nhìn mẹ, đôi mắt cô bình tĩnh nhưng kiên định:
“Mẹ, nếu con thật sự muốn có một tương lai tốt đẹp hơn, con sẽ tự mình giành lấy, chứ không phải dựa vào ông ta.”
Lý Chiêu Đệ thoáng sững người.
Con gái của bà… Hình như trưởng thành hơn trước rất nhiều.
Trước đây, Hân Hân vẫn luôn là một cô gái ngoan ngoãn nhưng không quá quyết đoán. Vậy mà bây giờ, cô lại có thể nói ra những lời này với ánh mắt chắc chắn như vậy.
Bà im lặng một lúc rồi khẽ mỉm cười:
“Được rồi, mẹ sẽ không ép con nữa. Nhưng nếu con đổi ý, mẹ vẫn sẽ ủng hộ con.”
Lâm Hân mỉm cười:
“Cảm ơn mẹ.”
Dù cô không phải nguyên chủ, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự quan tâm của người mẹ này. Cô sẽ cố gắng sống thật tốt trong thế giới này, thay nguyên chủ bảo vệ mẹ và giữ mình tránh xa cốt truyện.