Những Kẻ Vô Ơn Này, Bà Đây Không Nuôi Nữa!

Chương 2

Chương 2

Lúc này, Lâm Dung mới biết rằng mẹ ruột của Chu Hồng và Chu Tiểu Quân đã trở lại. Mẹ ruột của bọn họ trước kia đã bỏ trốn cùng một kẻ có tiền, giờ thì vừa có tiền vừa có địa vị, đã đổi cho cả hai người bọn họ một ngôi nhà lớn hơn.

Khi nhìn thấy Lâm Dung, bọn họ còn chỉ mặt nói thẳng Lâm Dung vô liêm sỉ, chỉ là mẹ kế mà còn có mặt mũi đến tìm bọn họ để đòi bọn họ dưỡng lão.

Bọn họ nói rằng người mẹ kế Lâm Dung này luôn đối xử tệ bạc với họ, nếu bọn họ đi theo mẹ ruột thì chắc chắn đã có cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều rồi.

Bọn họ còn nói rằng nếu không phải lúc trước mình thông minh, cố tình đổ nước trước cửa phòng khiến Lâm Dung sảy mất đứa con thì có lẽ đã bị Lâm Dung chèn ép ức hϊếp đến chết rồi cũng nên!

Lâm Dung nghe vậy thì hoàn toàn choáng váng, bị xem như rác rưởi mà đuổi ra khỏi khu dân cư cao cấp nơi bọn họ đang sống. Sau đó, lại phải trơ mắt nhìn Chu Hồng và Chu Tiểu Quân đi dự bữa tiệc mừng đại thọ lần thứ 60 của mẹ ruột bọn họ.

Lâm Dung – một người đã phải vất vả cả đời, cuối cùng lại chết cóng trong ngôi nhà đổ nát ở quê, đến vài tháng sau mới có người phát hiện ra thi thể.

Khi Lâm Dung nghĩ đến cơn ác mộng này, cô đều sợ hãi đến nỗi hàm răng run lên, cũng không dám ngủ tiếp nữa.

Cô cuộn mình trong chăn nhưng không thể làm dịu cơn ớn lạnh trên người. Trong cơn ác mộng, khi Chu Hồng và Chu Tiểu Quân lên kế hoạch khiến cô mất đi đứa con của mình, chúng mới bao nhiêu tuổi cơ chứ? Làm sao chúng lại có thể độc ác đến vậy?

Cứ thế đến rạng sáng, Lâm Dung thật sự không thể nằm nổi nữa. Cô vừa định đứng dậy thì đã nghe thấy có người nhỏ giọng thì thầm ngoài cửa phòng.

"Chị, chúng ta chỉ cần đổ nước ở đây là được sao? Thật sự có thể làm sảy “tiểu súc sinh” trong bụng dì ta hả?”

"Hôm nay trời lạnh, một lát nữa là nước sẽ đông thành băng ngay. Dì ta dậy sớm, sốt ruột muốn nấu cơm cho chúng ta, sẽ không để ý là có băng đóng ở đây đâu. Nếu dì ta bị ngã, “tiểu súc sinh” kia chắc chắn sẽ sảy thôi. Mẹ của Vương Nhị Mao cũng vì bị ngã như thế mà sảy con đó. Lần này không được thì chúng ta sẽ thử cách khác sau. Dù sao thì chúng ta cũng không thể để dì ta sinh đứa bé trong bụng ra được, nếu không, dì ta sẽ không mua quần áo đẹp hay đồ ăn vặt cho chúng ta đâu. Tất cả đồ ăn ngon và quần áo đẹp đều sẽ để lại cho cái thứ trong bụng dì ta hết."

"Chị ơi, nếu dì ta bắt được chúng ta..."

"Đừng sợ, cho dù có bị dì ta bắt được thì chúng ta chỉ cần đi nói với bà nội rằng dì ta ngược đãi chúng ta, đối xử tệ với chúng ta thôi. Lúc đó, bà nội nhất định sẽ bảo vệ chúng ta!"

"Nhưng người khác lại nói nếu dì ta đi rồi, sẽ không có ai nấu cơm cho chúng ta, không có ai chăm sóc cho chúng ta nữa. Chị ơi, nếu dì ta sảy con, có khi nào dì ta sẽ bỏ đi, mặc kệ chúng ta như lời những người kia nói không?"

"Yên tâm đi, không phải bà nội đã nói rồi à? Chỉ cần chị em mình cầu xin dì ta, chịu khó khóc lóc thật nhiều trước mặt dì ta thì dì ta chắc chắn sẽ ở lại thôi. Trước mắt cứ ăn vạ dì ta, để dì ta nuôi lớn chị em mình cái đã. Hầy, nếu mẹ mình mà có ở đây thì tốt rồi, chị em mình sẽ không phải chịu đựng sự bắt nạt của mẹ kế nữa!"