Sau Khi Biến Thành Zombie, Bị Bạn Trai Cũ Chó Săn Đọc Tiếng Lòng

Chương 1: Zombie Sở Ca (1)

Đậu mé.Đây là ngày thứ 138 Sở Ca thốt ra câu nói “lịch sự” này, cũng là ngày thứ 138 cô biến thành zombie.

Sau khi mạt thế bùng phát, Sở Ca không thức tỉnh dị năng. Thêm vào đó, cô còn rất xinh đẹp, chẳng khác nào một con thỏ trắng, trước có sói sau có hổ.

Cô không muốn trải qua một cuộc sống như vậy. Dù sao cô cũng chẳng có gì vướng bận, cũng không còn thân nhân trên đời, nếu phải chịu cảnh trốn đông trốn tây, ngày ngày nơm nớp lo sợ bị đồng loại hãm hại hoặc bị zombie ăn thịt thì chi bằng cứ biến thành zombie, làm một cái xác không hồn cho thoải mái.

Không suy nghĩ, không ý thức, cũng đồng nghĩa với không đau khổ.

Thế là Sở Ca nói là làm, nhắm ngay một anh zombie đẹp trai nhất, chủ động nhét cánh tay trắng nõn vào miệng nó.

Quả nhiên, sau khi bị cắn, cô đã thành công trở thành thành viên gia nhập đại quân zombie.

Tứ chi cứng ngắc, bước đi giương nanh múa vuốt, miệng phát ra những tiếng gầm gừ ghê rợn.

Đôi mắt tựa như bị một lớp màng mỏng phủ lên, đυ.c ngầu, cơ thể không còn chút nhiệt độ, lạnh lẽo đến đáng sợ, gương mặt xám xanh tràn ngập tử khí.

Toàn thân thối rữa, kinh khủng vô cùng.

Từng là hoa khôi Đông Đại, Sở Ca cảm thấy rất hài lòng. Như vậy, cô có thể hoàn toàn hòa nhập vào đội quân zombie.

Mọi chuyện đều rất thuận lợi, rất hoàn hảo, nhưng cmn, ai có thể nói cho cô biết tại sao cô vẫn còn ý thức.

Rõ ràng đã bảo chỉ một zombie vô tri không có ý thức, không có suy nghĩ cơ mà!!

Moé!!

Sở Ca lập tức nôn thốc nôn tháo, thành công bị chính mình làm cho buồn nôn.

Nhìn làn da thối rữa của mình cùng cơn thèm khát máu thịt mãnh liệt, Sở Ca không thể chấp nhận bản thân như vậy, bèn quyết định tự sát để kết thúc tất cả.

Kết quả.

Khóc chết mất!!

Muốn chết cũng không chết được.

Nhảy từ tòa nhà cao ốc xuống, óc văng tung tóe, nhưng chỉ một lát sau, cô lại sống dậy, tràn đầy sức sống.

Việc đầu tiên sau khi dậy chính là nôn.

Cô nén cơn ghê tởm, tự tay nhặt óc của mình nhét lại vào hộp sọ đã vỡ nát, sau đó tự lấy kim chỉ khâu lại hộp sọ lại.

Ừm… Mặc dù trông nó vẫn rất kinh tởm nhưng ít ra cũng đỡ hơn một chút.

Trong trận đấu súng, rõ ràng những zombie khác bị viên đạn bắn xuyên qua đầu đều ngã xuống chết rồi, chỉ riêng cô vẫn ngoan cường sống sót.

Ngay cả khi đầu bị chém đứt, đôi mắt cô vẫn còn đảo qua đảo lại, bất đắc dĩ, cơ thể cô chỉ đành tự đi nhặt đầu về rồi tự tay khâu lại.

Cứ thế, Sở Ca đành bất lực chấp nhận sự thật rằng có vẻ như cô đã có được cơ thể bất tử.

Đậu mé!!

Giờ đây, Sở Ca đang nằm phơi nắng giữa đường, hồi tưởng lại lúc ban đầu, không nhịn được lại chửi thề trong lòng.

“Răng rắc…” Xương đùi của cô vang lên tiếng nứt gãy.

Dây thần kinh cảm giác đau của zombie đã sớm không còn tác dụng nên cô không cảm thấy đau đớn. Nhưng cô vẫn giận dữ trừng mắt nhìn con zombie vừa giẫm gãy chân mình.

“Gừ gừ… (Bị mù à?! Không thấy ở đây có người… À nhầm… Có zombie à?!)”

Con zombie kia mở đôi mắt trống rỗng, chỉ còn lại hai hốc máu, vô tội rống lên:

“Gừ gừ… (Tự nằm giữa đường rồi giả vờ bị đυ.ng, muốn lừa đảo đòi tiền bồi thường hả? Mơ đi!)”

Sở Ca tức giận, dám nói cô giả vờ để lừa đảo ư? Cô, Sở Ca, từ nhỏ đã là con ngoan trò giỏi, một con kiến còn không nỡ gϊếŧ, sao cô có thể đi lừa đảo được chứ?!

Thật vô lý!

Vãi chưởng! Sao trên tay lại có một con kiến đang chui vào trong thịt thối rữa của cô vậy?

Sở Ca vỗ mạnh một cái, đập chết con kiến, tiện thể đập rớt luôn một mảng lớn thịt thối trên tay, để lộ khúc xương trắng hếu bên trong.

Chuyện này làm Sở Ca đau lòng vô cùng.

Dù sao thì mỗi tấc thịt thối trên người cô đều vô cùng quan trọng. Cô không muốn đến cuối cùng, người vẫn còn sống mà thân thể đã hóa thành một bộ xương khô.

Khớp xương cứng đờ phát ra những tiếng răng rắc, cô cẩn thận nhặt mảng thịt dưới đất lên, đắp lại lên phần xương lộ ra, lấy cây kim thêu mang theo bên người ra khâu lại.

Trải qua hơn một trăm ngày khâu vá chắp vá, tay nghề của cô cũng tiến bộ không ít.

Nhờ vào tài khâu vá này, cô mới không rơi vào tình trạng như những zombie khác, bị cụt tay hay mất chân.

Ít ra, cô vẫn còn “nguyên vẹn”.

Sở Ca nhìn cánh tay thối rữa của mình.

“Ọe…”

Đây là lần thứ 10086 cô bị chính bản thân làm cho ghê tởm đến nôn.

Ngay lúc này, đám zombie trên cả con phố đột nhiên trở nên nóng nảy, bao gồm cả Sở Ca, đôi mắt đυ.c ngầu lóe lên tia đỏ.

Mùi máu thịt tươi… thơm quá!

Thèm chảy nước miếng.

Tất cả zombie nổi điên, nhe nanh múa vuốt lao về nơi phát ra mùi máu.