Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm

Chương 6: Nỗi Niềm Của Kỵ Sĩ Không Đầu

Đây là những bộ truyện khác mong các bạn ủng hộ

1. Truyền Thuyết Về Rồng

Trong nhiều thế kỷ, mọi phụ nữ trong gia đình tôi đều biến mất vào đêm sinh nhật thứ 21 của họ. Khi họ không thể tránh khỏi việc đó và khi họ quay trở lại, họ thêu dệt nên những câu chuyện khó tin về rồng, quái vật và những sinh vật đáng sợ, nhưng có một điều vẫn không thay đổi với tất cả bọn họ. Họ luôn trở về như một cái xác, họ không còn là chính họ trước đây.

Trong nỗi sợ hãi, tôi đã chạy trốn. Tôi đã đặt một vé tàu đi xa nhà, khóa chặt mọi cửa ra vào và trốn khỏi số phận, nhưng tất cả đều vô vọng. Không có cách nào thoát khỏi số phận của tôi.

Dù sao thì anh ấy cũng đã đến tìm tôi và lần này sẽ khác. Vua rồng sẽ không bao giờ để tôi đi. Bởi vì cuối cùng anh ấy cũng đã tìm thấy bạn đời của mình.

Đây là một tiểu thuyết lãng mạn pha chút kỳ ảo. Tin tôi đi bạn sẽ không thất vọng khi đọc nó đâu.

2. Người Đẹp Và Quái Vật

Cô ấy sẽ trả món nợ của gia đình mình bằng cách này hay cách khác…

Nhiều năm trước, cha của cô ấy đã đánh cắp mọi thứ của tôi và đã đến lúc tôi trả thù.

Tôi sẽ đưa cô ấy đi đến lâu đài hiện đại của tôi. Nhốt cô ấy trong tòa tháp của tôi.

Biến cô ấy thành của tôi theo mọi cách.

Cô ấy là Người đẹp, và tôi là Quái thú.

Một câu chuyện tình lãng mạn thời hiện đại. Hãy cùng nhà Mây Xanh đọc nhé.

Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ mình.

3. Vật Hiến Tế

Một bộ truyện mang hơi thở của sự hắc ám nhưng không kém phần lãng mạn đâu nhé.

Với những ai đam mê truyện trinh thám xen lẫn vào trong đó là khía cạnh tâm linh thì không nên bỏ qua "Vật Hiến Tế" đâu nha.

Nhưng fan của team lãng mạn đừng nản lòng vì đây là một bộ khá là kí©ɧ ŧɧí©ɧ đấy nhé. Nói trước là mang phong cách phương tây nên sự lãng mạn nó cũng tương đối là cháy bỏng lắm nhé.

Với các bạn yếu tym thì mình khuyên đừng nhào vô. Nhưng nếu các bạn muốn thử cảm giác mạnh thì mình khuyên nên đọc thử một lần.

Câu cửa miệng của nhà Mây Xanh là "Đừng quên nhấn chuông theo dõi tụi mình để cập nhập những bộ truyện mới nhất nhé".

********

Ngôi nhà gỗ của anh cũng là một sự tự hào. Anh đã dành nhiều ngày để xây dựng nó từ đầu. Bên ngoài bằng gỗ tối màu có vẻ lạnh lẽo, nhưng bên trong được thiết kế tỉ mỉ để tạo sự thoải mái cho chính anh. Một phòng ngủ lớn có kích thước hoàn hảo với chiều cao của anh, một khu vực ăn uống cổ kính và đủ củi chặt để nhóm lửa mỗi đêm.

Thật yên bình.

Tuy nhiên, anh không thể không cảm thấy như thể thiếu thứ gì đó. Đi qua rìa khu vườn, anh bước đến chỗ Shadow, con ngựa của anh, đang ăn yến mạch trong giỏ treo nhẹ nhàng bên hông nhà anh.

Nó hầu như không để ý đến anh, một kỳ tích đã mất nhiều tháng kiên nhẫn và tin tưởng, khi nó cúi đầu mình lại vào đĩa yến mạch.

Osiris chạm vào đùi sau của nó, vuốt ve lưng nó khi anh bước tới bên cạnh nó.

Mặc dù anh có nhiều hơn những gì anh có thể yêu cầu, và mặc dù Shadow là một người bạn đồng hành dễ chịu, nhưng cảm giác khao khát sâu thẳm trong anh dường như chỉ lớn dần theo từng mùa.

Osiris thở dài, vỗ nhẹ vào hông Shadow trước khi mở cửa bước vào ngôi nhà ấm cúng của mình.

“Đây vẫn là ngôi nhà ngọt ngào dành cho mình.” Anh tự nhủ.

Anh giơ tay lên, kéo phần đầu bị nguyền rủa của mình được thay thế bằng chiếc đèn l*иg bí ngô ra và đặt nó xuống chiếc bàn ở hành lang khi anh đi vào sâu hơn trong ngôi nhà.

Những cái bóng đen của anh xoay quanh nơi mà đầu anh sẽ ở đó. Anh có thể di chuyển mà không cần quả bí ngô, nhưng ngay cả những sinh vật khác trong vùng đất đó dường như cũng tỏ ra khó chịu khi anh ta không có nó.

Ném mình lên giường, anh để cơ thể thư giãn khi chìm vào nệm. Điều cuối cùng anh ấy muốn làm là cố ý gây ra sự khó chịu. Anh thuộc về ngôi nhà nhỏ và ấm áp của mình. Nó an toàn. Đó là điều anh biết. Tuy nhiên, việc lờ đi cảm giác day dứt rằng cuộc sống còn thiếu điều gì đó dường như ngày càng trở nên khó khăn hơn qua từng ngày trôi qua.

Anh giơ tay lên cao hơn bóng tối, đưa lên rồi nắm chặt tay lại như thể anh có thể ép buộc câu trả lời đến với mình.

Cảm giác này là gì?

Cảm giác như có thứ gì đó đang gọi anh, vẫy gọi anh đến nơi chưa biết. Điều đó nằm ngoài hiểu biết của anh về Dullahan.

Và đầu của anh đã biến mất quá lâu đến nỗi anh không còn nhớ mình trông như thế nào nữa. Di chuyển tay đến nơi đáng lẽ phải là khuôn mặt, anh lại thấy sự hiện diện của bóng tối. Tôi có đẹp trai không? Rất nhiều người thân của anh đã mất đi trong nhiều năm. Cảm giác này trong lòng anh. Đó là gì?

"Mình cảm thấy như thể mình bị lạc lõng giữa cõi đời này vậy. Mặc dù cuộc sống vô tận này mà mình bị nguyền rủa phải sống, mình vẫn âm thầm khao khát những cảm xúc với con người của mình trước khi mình bị mất đầu." Anh thì thầm.

"Không, có lẽ bởi vì mình đã sống quá lâu nên không còn từ nào trong số chúng có vẻ có ý nghĩa với mình nữa."

Còn một giờ nữa.

Eleanor lặp lại trong đầu khi cô ngồi trước một tấm gương toàn thân. Nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình một cách vô hồn, cô cố gắng lừa dối bản thân rằng cô không mặc váy cưới, cũng không phải cô sắp kết hôn.

Penelope đứng sau cô, chăm sóc mái tóc rối bù của Eleanor, cố gắng tạo kiểu sao cho nó đẹp nhất có thể.

"Tớ nghĩ cậu sẽ là một cô dâu đẹp nhất. Có lẽ chồng cậu sẽ không tệ như cậu nghĩ đâu." Cô nói một cách rụt rè.

"Nếu chẳng may hắn là một gã tồi tệ thì giàu còn hơn nghèo." Penny chải tóc Eleanor thêm vài lần nữa, kéo những sợi tóc xõa ra khi cô rút một số kẹp tóc dài và bắt đầu tạo kiểu.

"Tớ nghe nói anh ấy xuất thân từ một gia đình tuyệt vời. Hãy cố gắng lên, cậu sẽ hạnh phúc mà." Cô nói thêm.

Eleanor ngước mắt lên nhìn Penny với ánh mắt lo lắng. Cô biết bạn mình không có ý xúc phạm hay ác ý trong lời bình luận của cô. Mặc dù biết rằng lời nói của Penny thường được hiểu theo nghĩa đen, cô vẫn không thể cắn lưỡi kịp thời để ngăn sự thật mình bị ép cưới.

"Hạnh phúc của tớ có gì khác biệt khi kết quả sẽ không thay đổi? Cuối cùng thì tất cả đều như nhau."

“Ellen.” Penny bắt đầu, rời mắt khỏi đôi bàn tay vẫn đang vò tóc Eleanor. Lông mày nhíu lại, cô cắn môi dưới. Cô mở miệng định nói, gần như thể cô sắp nói điều gì đó, nhưng rồi lắc đầu và mỉm cười lần nữa.

“Nhìn xem cậu đẹp thế nào kìa. Tớ chắc rằng bất kể anh ta là loại đàn ông nào, anh ta cũng sẽ thấy rằng một người đẹp như cậu nên được đối xử cẩn thận và trân trọng.”

Cánh cửa phòng Eleanor mở ra sau lưng họ, làm cả hai người phụ nữ ngừng cuộc trò chuyện.

Ánh mắt của Eleanor hướng về hình ảnh phản chiếu trên cánh cửa khi chú cô bước vào, mặc bộ vest đen với khăn vuông bỏ túi màu trắng. Tay trái của chú cài một chiếc khuy măng sét bằng vàng khi chú tiến đến.

"Cô dâu tương lai của chúng ta thế nào rồi?" Ông ta hỏi, giọng ông ta đầy háo hức và phấn khích, như thể đây thực sự là một ngày vui. Mặc dù chỉ là đối với ông ta mà thôi, cô cho là vậy.