Lưu Hư Chu sửng sốt trong giây lát rồi mỉm cười: “Vi sư còn tưởng con sẽ không muốn.”
“Sao có thể chứ?”
Lê Đường không hề nói dối.
Dù các sư huynh sư tỷ đối xử với nàng rất tốt, nhưng ai nấy đều bận rộn tu luyện, không có nhiều thời gian ở bên nàng, sư tôn thì luôn bế quan tu luyện, thế nên suốt mười năm qua nàng vẫn luôn lẻ loi một mình.
Hơn nữa nàng còn là tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất trong tông môn, mỗi lần thấy người khác có sư đệ sư muội, trong lòng nàng cũng thầm hâm mộ.
Dĩ nhiên, nàng cũng có vài bằng hữu thân thiết ở lớp học chung của tông môn, nhưng hiện tại đang vào kỳ nghỉ hè, ai nấy đều đã trở về nơi của mình.
Trước đây nàng còn có thể vùi đầu vào tu luyện để quên đi cảm giác cô đơn, nhưng từ khi linh căn bị hủy vào hai năm trước, dù có cố gắng thế nào, tu vi của nàng vẫn chẳng tiến bộ được. Thậm chí càng tu luyện, nàng lại càng cảm thấy tu vi của mình dần bị thụt lùi.
Thế nên nàng không dám liều lĩnh nữa, chỉ sợ đến chút tu vi còn sót lại cũng bị nàng luyện đến cạn kiệt mất.
Giờ có sư muội mới đến, tất nhiên nàng rất vui.
“Sư tôn cứ yên tâm, con nhất định sẽ hoàn thành tốt việc này! Khi nào con đi đón người ạ?”
“Không cần lo lắng, cứ chăm sóc bản thân cho tốt trước đã. Mấy ngày nữa, tông môn sẽ mở đại hội thu nhận đệ tử mới, khi đó sư muội con cũng sẽ tới.”
“Có điều thân thể đệ tử ấy không tốt, tư chất cũng…” Ông ngừng lại rồi tiếp tục: “Nếu dựa theo quy trình thông thường, chắc chắn sư muội con không thể nhập môn, càng không thể làm đệ tử của vi sư được. Việc con cần làm là đón đệ tử ấy về mà không để ai nghi ngờ.”
Không để ai nghi ngờ? Làm sao để không ai nghi ngờ đây?
Lê Đường đơ ra vài giây rồi bỗng ngộ ra.
“Con hiểu rồi! Ý của sư tôn là phải đi cửa sau mà không để ai phát hiện đúng không ạ?”
Lưu Hư Chu: “…”
“…Không cần nói thẳng ra như vậy.”
“Con hiểu, con hiểu.”
Lê Đường giơ tay nhận lấy phong thư lơ lửng giữa không trung, tay xoa mép thư, tò mò hỏi: “Ơ? Sư tôn chưa mở ra sao? Chưa bóc tem luôn này?”
“Ừm, vẫn chưa kịp đọc. Chuyện này giao cho con, vi sư tin tưởng con.”
“Dạ! Sư tôn yên tâm, con nhất định sẽ làm thật tốt!”
Lưu Hư Chu mỉm cười, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, ông giơ tay lên, một luồng ánh sáng màu xanh thẫm lóe lên, trong lòng bàn tay ông xuất hiện một lọ sứ trắng như tuyết.
“Trời đã khuya, mau về nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, vừa mới thanh tẩy ma huyết xong, thân thể con vẫn còn yếu, đây là đan dược bổ khí huyết, nhớ uống vào.”
“Dạ! Đa tạ sư tôn. Mà sư tôn này, bát máu kia có cần đổ đi không ạ?”
“Để lại đây. Trong máu có ma khí, nếu xử lý bừa bãi e rằng sẽ gây hại cho người khác, vi sư phải thanh tẩy nó.”
Lê Đường gật đầu, đúng là sư tôn suy nghĩ chu toàn.
Sư tôn không còn gì để dặn dò nữa, nàng cầm bình đan dược, cúi người hành lễ rồi quay người rời đi.
Bạch y tiên tôn dõi theo bóng dáng nàng khuất dần, lắc đầu cười, ánh mắt lướt qua chiếc bát trên bàn, ông bước tới bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm ánh trăng tròn vằng vặc trên trời.